Ánh đèn pin trong tay Tưởng Viễn Chu hơi lắc lư.
Hứa Tình Thâm giương mắt nhìn anh: “Sợ cái gì! Em không nói là không có khả năng cứu chữa mà Tưởng Viễn Chu, Tưởng tiên sinh!”
Tưởng Viễn Chu nhìn vào mắt Hứa Tình Thâm, sự kiên định trong ánh mắt đó đã giúp anh bình tĩnh lại đôi chút. Anh rọi đèn lên mặt Tưởng Tùy Vân.
Động tác của Hứa Tình Thâm cực nhanh, dứt khoát tiêm xuống nhân trung của Tưởng Tùy Vân. Hai mắt bà vẫn nhắm nghiền, nằm im không nhúc nhích. Hứa Tình Thâm rút kim tiêm ra. Trong bóng đêm, Tưởng Viễn Chu ngồi xổm người xuống, thấy nhân trung của Tưởng Tùy Vân xuất hiện một chấm đỏ.
“Dì nhỏ! Dì nhỏ!”
Hứa Tình Thâm tiếp tục nhấn mạnh vào nhân trung bà. Tưởng Tùy Vân nhíu chặt mày rồi trợn trừng hai mắt: “Tay của tôi…”
“Mau, thuốc đâu?” Hứa Tình Thâm thúc giục.
Bác sĩ gia đình liền lấy lọ thuốc ra, đưa hai viên thuốc cho Hứa Tình Thâm. Cô thấy Tưởng Viễn Chu vẫn bất động ngồi đó thì nóng nảy nói: “Mau đỡ dì nhỏ ngồi dậy.”
“Được.” Tưởng Viễn Chu đỡ Tưởng Tùy Vân ngồi dậy. Hứa Tình Thâm cho thuốc vào miệng bà. Bà cố hết sức nuốt hai viên thuốc xuống.
“Ta bị làm sao vậy?”
“Dì nhỏ, vừa rồi dì ngất xỉu.” Lăng Thời Ngâm vỗ nhẹ trước ngực.
“Cũng may có chị Hứa cứu dì.”
“Vậy sao?” Tưởng Tùy Vân giơ tay lên ấn vào huyệt thái dương của mình.
“Tình Thâm, cám ơn cô, cô lại cứu tôi một mạng.”
“Đây là việc tôi phải làm.”
“Chị Hứa, Dì nhỏ ổn rồi chứ?”
Lão Bạch cũng cúi xuống : “Xe cứu thương chắc là sắp tới rồi, hay là đưa cô Tưởng đến bệnh viện kiểm tra đi?”
“Ta không đi bệnh viện.” Tưởng Tùy Vân giật mình, nhìn sang Tưởng Viễn Chu.
“Đi bệnh viện làm gì? Bây giờ dì không sao rồi, nghỉ ngơi một lúc là được. Ở bệnh viện toàn là mùi thuốc khử trùng, lại ngập tràn tử khí, dì không thích.”
“Dì nhỏ, đến lúc này rồi mà dì còn có tâm trạng nói đùa sao?” Tưởng Viễn Chu vẫn chưa hết lo lắng.
“Trong khách sạn có phòng y tế, nếu không…”
Hứa Tình Thâm đứng dậy: “Đến phòng y tế của khách sạn làm kiểm tra sơ bộ cũng được.”
Tưởng Viễn Chu ôm Tưởng Tùy Vân đứng dậy. Lăng Thời Ngâm quay đầu lại nói với bạn mình một tiếng, sau đó cũng đi theo anh.
Bệnh này của Tưởng Tùy Vân…
Bên trong phòng y tế, Tưởng Tùy Vân nằm trên giường bệnh, sắc mặt đã khá hơn nhiều. Hứa Tình Thâm tựa vào cửa sổ nhìn sang phía Tưởng Viễn Chu. Anh đang cầm tay Tưởng Tùy Vân, vẫn còn đầy lo lắng. Điều này khiến cho Hứa Tình Thâm nhớ đến Phương Thành. Bênh của anh cũng là vô phương cứu chữa, chịu đựng không biết bao nhiêu đau đớn, dằn vặt.
Lăng Thời Ngâm đẩy cửa tiến vào phòng, mang theo một túi lớn. Sau đó cô gái đưa cho mỗi người một ly cà phê.
Hứa Tình Thâm nhận lấy, nói cảm ơn. Lăng Thời Ngâm ngồi xuống bên mép giường : “Dì nhỏ không sao chứ?”
“Không có việc gì.” Tưởng Tùy Vân nói.
“Bệnh cũ tái phát ấy mà.”
Nằm thêm một lúc thì Tưởng Viễn Chu đưa Tưởng Tùy Vân về phòng.
Dọc đường đi, sắc mặt người đàn ông vẫn luôn âm trầm, khiến cho người ta sợ không dám đến gần. Hứa Tình Thâm thật muốn lột bỏ bộ mặt u ám đó của anh. Lăng Thời Ngâm cùng Tưởng Tùy Vân nói vài câu, sau đó đứng dậy.
“Anh Viễn Chu, em đi trước.”
Tưởng Viễn Chu không nói gì, Tưởng Tùy Vân lay nhẹ cổ tay anh: “Thời Ngâm đang nói vhuyện với con kìa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

