Lão Bạch nhìn chằm chằm hướng thang máy: “Nhưng theo tính tình của cô Tưởng thì nhất định không thích dính vào loại chuyện này.”
“Đúng là dì ấy không thích. Do tôi cố ý mang theo Tình Thâm.”
“Cô Lăng còn quá nhỏ sao?”
Tưởng Viễn Chu hừ lạnh, sau đó lại nhẹ nhàng cười nói: “Không còn nhỏ nhỏ nữa, đã sớm trưởng thành rồi. Đương nhiên đã có thể bàn chuyện đính hôn.”
Lão Bạch cảm thấy khó hiểu, rốt cuộc vẫn không cách nào tưởng tượng được cảnh Tưởng Viễn Chu và Lăng Thời Ngâm kết hôn với nhau.
Hứa Tình Thâm theo Tưởng Tùy Vân vào phòng. Lăng Thời Ngâm mở tòn bộ cửa sổ trong phòng ra.
“Để thông thoáng một chút.”
Tưởng Tùy Vân ngồi một chỗ, mệt mỏi không muốn nhúc nhích. Hứa Tình Thâm thấy sắc mặt bà trắng bệch.
“Cô Tưởng, nếu không thoải mái thì hãy nằm xuống nghỉ ngơi một chút.”
Bà nhẹ gật đầu, dường như không còn hơi sức mà nói nữa. Hứa Tình Thâm đỡ bà nằm xuống. Với sức khỏe như vậy thực sự là không thích hợp ra ngoài.
Hứa Tình Thâm bắt đầu lấy quần áo trong vali ra. Tưởng Tùy Vân thấy cô bận rộn đứng trước tủ quần áo thì có chút không đành lòng.
“Cô Hứa.”
Hứa Tình Thâm treo quần áo vào trong tủ xong, quay đầu lại nhìn về phía bà. Tưởng Tùy Vân nói: “Thật ngại quá, để cô phải ở cùng phòng với ta.”
“Người đừng nói như vậy.”
“Thật xin lỗi.” Tưởng Tùy Vân muốn nói lại thôi.
“Cô cũng theo mọi người ra ngoài chơi đi.”
“Vậy còn người thì sao? Tình trạng này…”
“Ta không sao. Ta ở trong phòng ngủ một lát là được rồi.”
Hứa Tình Thâm lấy một chiếc áo choàng ra, cầm đến bên một chiếc giường nhỏ khác.
“Hôm nay hẳn là mọi người ai cũng mệt cả rồi, chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.”
Tưởng Tùy Vân nhìn cô. Cô là Hứa Tình Thâm, là một người con gái tốt. Thế nhưng của nhà họ Tưởng cao như vậy, có một số việc kể cả bọn họ cũng là thân bất do kỷ. Con đường sau này của cô e là sẽ rất gian nan.
Nghỉ ngơi không bao lâu, Hứa Tình Thâm đi rửa mặt rồi trở lại trong phòng. Ngoài cửa truyền đến tiếng động. Là Tưởng Viễn Chu đến, theo sau anh là một người đẩy theo xe thức ăn tiến vào.
“Đói bụng không? Ăn một chút đi.”
Tưởng Tùy Vân từ trên giường ngồi dậy: “Mọi người không cần vì ta mà mất hứng như vậy. Bên ngoài cảnh sắc rất đẹp, không ra đó thưởng thức mà cứ theo ta ở trong phòng làm gì?”
Hứa Tình Thâm bước qua, xốc chăn trên giường lên, cẩn thận đỡ Tưởng Tùy Vân rời giường, đến chỗ chiếc ghế bành bên cửa sổ. Sau khi Tưởng Tùy Vân ngồi xuống, Hứa Tình Thâm lại đắp một chiếc chăn mỏng lên đùi bà.
Tưởng Tùy Vân im lặng quan sát mọi cử chỉ của cô, khóe miệng tràn đầy ý cười.
“Dì nhỏ, đây là đều là những món ăn đặc sản nổi tiếng, mau nếm thử.”
Tưởng Tùy Vân cầm đũa lên, nhìn về phía ngoài cửa sổ, thực sự là rất đẹp. Những đám mây trắng trôi bồng bềnh trên đỉnh đầu, phía dưới lại là một bãi biển xanh ngắt.
“Ta thấy đỡ hơn nhiều rồi. Lát nữa ăn cơm trưa xong chúng ta cùng ra ngoài đi.”
“Dì chắc chứ?”
“Thật không sao rồi mà.”
“Được.” Tưởng Viễn Chu đồng ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)