“Vâng!”
Lão Bạch nhận được lệnh, đứng dậy đi ra bên ngoài làm việc.
Vạn Dục Ninh muốn xem một chút, Hứa Tình Thâm có thể moi ra được thứ gì. Thật ra cô căn bản không biết rõ ràng câu chuyện, người thay cô làm việc không để cho cô nghe thấy, cũng là chuyện tốt, tránh lộ ra chân tướng.
Vạn Dục Ninh cho rằng đó là lý do, tiếp theo những tiếng ồn ào trong Cửu Long Thương, một chút cũng không liên quan đến cô.
“Vâng.”
Mấy người họ ngồi vào bàn ăn, tự theo đuổi suy nghĩ của mình, Hứa Tình Thâm uống thuốc trước, Vạn Dục Ninh khẩu vị không tệ, vừa ăn một chén cơm nhỏ, Lão Bạch đã đi xuống: “Tưởng tiên sinh, có phát hiện.”
Tưởng Viễn Chu đặt đũa xuống, với tay giữ Vạn Dục Ninh lại: “Đi, cùng nhau lên đó xem một chút.”
“Tại sao?” Vạn Dục Ninh hoàn toàn nghĩ không ra: “Các người tìm đồ của các người, liên quan gì đến em?”
Mặt Tưởng Viễn Chu lạnh tanh, lực tay tăng thêm, gần như kéo xệch Vạn Dục Ninh đến cầu thang. Hứa Tình Thâm theo phía sau, mấy người họ đến lầu ba, Vạn Dục Ninh bước vào phòng nhìn thấy đồ đạc bị lật giở bừa bộn, cô ta tỏ ra tức giận: “Các người làm gì vậy? Ai cho các người vào lục lọi phòng của tôi?”
Lão Bạch đi đến, cầm vỉ thuốc vừa tìm được trong tay, cùng với một cái điện thoại di động: “Tưởng tiên sinh, ngài xem.”
Tưởng Viễn Chu nhận lấy liếc nhìn, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, trong đáy mắt thoáng chốc gợn sóng, ánh mắt dán vào mấy viên thuốc.
Dường như Vạn Dục Ninh vẫn còn chưa bắt kịp: “Đây là cái gì?”
“Tưởng tiên sinh, đây là thứ phát hiện được bên dưới tủ đầu giường của Vạn tiểu thư, nếu như không phải tìm kiếm trên phạm vi lớn, thật không biết Vạn tiểu thư còn có thứ này.”
“Không có, cái này không liên quan đến em!” Vạn Dục Ninh tựa như người bị giáng một đòn rất mạnh, cuống quýt xua tay: “Viễn Chu, anh tin em đi, em căn bản không biết đây là thứ gì, càng không biết tại sao nó lại xuất hiện trong phòng em.”
“Em không biết?” Lửa giận trong ngực Tưởng Viễn Chu đã không kiềm chế được, Hứa Tình Thâm cầm lấy vỉ thuốc kia, nhìn thoáng qua, sắc mặt cũng cực kỳ khó coi.
“Vạn tiểu thư, cô hận tôi đến vậy sao?”
Vạn Dục Ninh nghe thế, cảm thấy như bị tạt một gáo nước lạnh: “Cô, là cô, Hứa Tình Thâm, cô dám hại tôi.”
“Tôi hại cô chuyện gì?”
“Cô cố tình đem thuốc bỏ vào phòng tôi.” Vạn Dục Ninh nói xong câu này, thò tay kéo lấy ống tay áo của Tưởng Viễn Chu: “Viễn Chu, thuốc này dùng để làm gì? Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”
“Thuốc của em, em còn không biết tác dụng của nó?” Tưởng Viễn Chu đẩy Vạn Dục Ninh ra: “Hứa Tình Thâm hôn mê phải nhập viện, cùng với tình trạng khi nãy của cô ấy mà em nhìn thấy, đều là do loại thuốc gây ảo giác này, Vạn Dục Ninh, hoá ra em lại thần thông quảng đại như vậy, đến giờ phút này, vẫn còn có thể làm ra chuyện lớn thế này!”
“Thật sự không phải là em mà!” Vạn Dục Ninh nghe xong, chỉ thiếu điều phát điên: “Em chưa từng ra khỏi đây, em làm sao mua được thuốc? Đồ ở chỗ em, cũng không có nghĩa là của em.”
Vạn Dục Ninh rống miệng lên, hai tay không ngừng chỉ về phía Hứa Tình Thâm: “Là cô ta, đúng là cô ta, Viễn Chu, anh tin em đi!”
Tưởng Viễn Chu siết chặt bàn tay, Hứa Tình Thâm nghe thấy âm thanh ồn ào đập vào lỗ tai, anh mở di động ra, xem qua một lượt, cuối cùng chọn weixin.
Vạn Dục Ninh gấp đến nỗi tim sắp vọt cả ra ngoài.
Trong Weixin, có một tin nhắn, ngón tay Tưởng Viễn Chu chạm vào, thấy có một tài khoản, chỉ là, toàn bộ cuộc trò chuyện bên trong đã bị xóa sạch.
“Dục Ninh, bây giờ em nói cho anh biết, em thật sự phát điên, hay vẫn là giả?”
Cổ họng khô khốc của Vạn Dục Ninh khẽ nuốt: “Anh có ý gì?”
“Hai đáp án, em cho anh một.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


