Bác sĩ này, tại sao lại không tuân theo cách ăn nói của người làm nghề y nhỉ? Ngay cả loại từ không kiềm chế được này cũng đã dùng đến.
Hứa Tình Thâm cảm giác được bản thân như bị lột trần: “Chắc chắn không phải như vậy.”
“Trước mắt, giải thích như vậy là hợp lý nhất.” Khóe miệng Tưởng Viễn Chu cười đến rạng rỡ, mới thật là người không kiềm chế được.
“Thì ra em sợ, trở thành người thân thiết bên cạnh anh.”
Hứa Tình Thâm kéo chăn lên cao: “Nói nhảm.”
“Em không thừa nhận cũng không sao, trong lòng anh biết tỏng.”
“Giải thích kiểu đó không đúng…”
Tưởng Viễn Chu rướn miệng lên cười, bác sĩ đặt vài hộp thuốc xuống bên cạnh: “Bác sĩ Hứa, phải uống thuốc đúng giờ.”
“Được rồi, cám ơn.”
Hứa Tình Thâm nhìn tên thuốc, không kiềm được cất tiếng hỏi: “Loại thuốc này, bệnh viện và tiệm thuốc chính quy cũng không mua được đâu.”
“Lần trước anh hỏi cô kia rồi, nghe nói có thể mua được trên web.”
Hứa Tình Thâm nhớ kỹ tên thuốc này, sau đó đặt bản báo cáo trên tủ đầu giường. Bác sĩ ra ngoài, Tưởng Viễn Chu tiếp tục không buông tha đề tài vừa rồi: “Anh sẽ không từ bỏ người bên cạnh, con người của anh, thủy chung như một.”
“Nói mạnh miệng thế không sợ đau lưỡi à.”
Tưởng Viễn Chu lè lưỡi ra: “Nhìn một chút xem, có đau không?”
“Bỏ đi.” Hứa Tình Thâm đẩy mặt của anh ra.”Em không còn hơi sức đâu, toàn thân rã rượi.”
Tưởng Viễn Chu thấy thế, giúp cô đắp lại chăn: “Mau ngủ đi, chuyện sau này, sau này hãy nói.”
Hôm sau, khi Hứa Tình Thâm tỉnh lại, Tưởng Viễn Chu không còn trong phòng bệnh. Trong phòng bệnh của Hứa Tình Thâm, cửa vẫn đang đóng, Lão Bạch hạ thấp giọng: “Tưởng tiên sinh, trong nước có vấn đề.”
“Vậy thì đợi.”
“Làm gì vậy hả?”
“Nước bác sĩ Hứa uống ở đây, vẫn luôn là cậu mang đến?”
“Đúng vậy, cả Tinh Cảng đều là tôi giao.”
Y tá nghe thấy tiếng động, mở cửa nhìn vào, khi nhìn thấy Tưởng Viễn Chu, cũng không khỏi giật mình: “Tưởng tiên sinh, sao ngài lại ở đây?”
Lão Bạch xách thùng nước kia rời đi trước, Tưởng Viễn Chu dựa vào bàn làm việc, cậu trai kia vừa nhìn đã biết có điều bất thường, hấp tấp mở lời: “Mấy hôm trước không phải tôi đưa, tôi xúi quẩy, bị ngộ độc thức ăn, thiếu chút nữa mất cả mạng đấy, là một người khác đưa giúp tôi. Sáng sớm hôm nay ông chủ gọi điện cho tôi, nói rằng người kia không từ mà biệt, bảo tôi bò cũng phải bò đến.”
“Cậu bắt đầu bệnh khi nào?”
Cậu chàng nói ra một ngày, y tá bên ngoài cũng nói theo: “Đúng vậy, mấy ngày trước quả thật không phải anh này đưa, là một người lạ mặt.”
Tưởng Viễn Chu khoanh hai tay trước ngực, có người muốn hại Hứa Tình Thâm, hơn nữa cánh tay này càng duỗi càng dài, với đến cả Tinh Cảng.
Quay lại phòng bệnh, Hứa Tình Thâm đã tỉnh, đang đứng trước cửa sổ ngắm nhìn ánh nắng bên ngoài.
Tưởng Viễn Chu đi vào, cô nghe được tiếng bước chân ngoảnh mặt lại: “Sáng sớm, anh đi đâu thế?”
“Anh thấy em ngủ sâu rồi, anh liền đi ra ngoài.”
Sau đó Lão Bạch cũng vào phòng bệnh, khẽ lắc đầu với Tưởng Viễn Chu: “Nước hôm nay bình thường, công ty giao nước bên kia, tôi cũng đã gọi điện đến, người lạ mặt mấy ngày trước đây, là làm tạm thời, ngay cả thông tin cơ bản nhất cũng không để lại.”
“Hôm nay, đổi người giao nước, nước lại bình thường, nào có chuyện trùng hợp như vậy?” Hứa Tình Thâm nhíu chặt đầu mày nhìn sang Tưởng Viễn Chu.
“Trừ phi, đối phương biết em đã nằm viện.”
Tưởng Viễn Chu khẽ gật đầu: “Nói cách khác, người kia đối với nhất cử nhất động của chúng ta đều biết rõ.”
Hứa Tình Thâm đến trước giường bệnh, dọn dẹp hộp thuốc trên tủ đầu giường xong: “Về nhà đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


