Hứa Tình Thâm không nhịn được bật cười, đè tay Tưởng Viễn Chu lại: “Em mệt rồi, muốn ngủ.”
“Chuyện ngày hôm nay tạm thời tính với em như vậy thôi. Nếu như sau này còn như vậy nữa xem anh làm sao phạt em.”
Anh vỗ nhẹ lên mặt Hứa Tình Thâm vài cái, sau đó luyến tiếc lật người lại nằm xuống bên cạnh cô. Anh biết hôm nay tâm trạng cô không được tốt. Hứa Tình Thâm nằm dài trên giường. Tưởng Viễn Chu tắt đèn, ôm cô vào lòng. Chẳng bao lâu thì bên cạnh đã truyền đến tiếng hít thở trầm ổn. Hứa Tình Thâm lại trằn trọc không ngủ được. Việc cô nhìn thấy Phương Thành có lẽ bởi vì trong lòng cô vẫn chưa chấp nhận được sự thật rằng anh đã vĩnh viễn ra đi.
Lúc đang làm việc, Hứa Tình Thâm nhận được điện thoại của Phương Minh Khôn. Ông hẹn gặp cô ở quán cà phê đối diện bệnh viện.
Bên ngoài thời tiết rất lạnh, lạnh đến nỗi đôi môi người ta không ngừng run rẩy, từng đợt hơi thở ra đều ngưng tụ thành một làn khói. Hứa Tình Thâm bước nhanh ra khỏi bệnh viện. Phương Minh Khôn đã đợi sẵn ở quán cà phê. Cô gỡ khăn quàng cổ xuống, kéo ghế ra ngồi.
“Cha nuôi.”
“Tình Thâm, cha đã gọi sẵn cà phê nóng cho con, nhanh uống đi.”
“Cảm ơn cha nuôi.” Hứa Tình Thâm nâng tách cà phê lên nhấp một hớp.
“Cha nuôi tìm con có chuyện gì sao?”
Phương Minh Khôn rút ra một xấp tài liệu, đưa tới trước mặt Hứa Tình Thâm. Cô liếc nhìn: “Cha muốn mua nhà sao?”
“Đây là di nguyện của Phương Thành. Nó đã chọn được nhà rồi, tiền cũng chuẩn bị đủ. Nhưng ở đây còn vài phần thủ tục cần con đứng ra. . .”
Hứa Tình Thâm có chút không hiểu: “Cha nuôi, chuyện này là sao?”
“Đây là nhà Phương Thành muốn mua cho con, muốn con có một ngôi nhà thật sự. Chỉ là nó còn chưa kịp thực hiện … Cha chỉ là thay nó thực hiện di nguyện.”
Tách cà phê trong tay Hứa Tình Thâm khẽ run lên: “Cho con?”
“Nhà cũng không lớn lắm, bất quá cũng đủ một nhà ba người ở, đi lại cũng tiện.”
Nơi cổ họng Hứa Tình Thâm chợt nghẹn ngào. Phương Thành đã âm thầm tính sẵn cả đường lùi cho cô. Nếu như cô và Tưởng Viễn Chu không thành thì cô vẫn có nơi để mà về.
“Con không thể nhận.”
“Con thật là cứng đầu, nếu con không nhận thì Phương Thành làm sao yên tâm cho được?”
Trong lòng Hứa Tình Thâm đau như bị ai véo một cái. Có phải tối hôm qua cô nhìn thấy Phương Thành cũng bởi vì nguyên nhân này không? Hứa Tình Thâm ngẩng đầu nhìn Phương Minh Khôn.
“Cha nuôi, con sẽ không để bản thân chật vật đến mức không còn nhà để về, cha yên tâm đi. Nhà đương nhiên con muốn, hơn nữa phải là một ngôi nhà bề thế, nhưng con sẽ tự mình dành dụm.”
“Tình Thâm, sao con không nghĩ cho bản thân một chút?”
“Thế này đi, nếu như có một ngày con thật sự trở nên nghèo túng, lúc đó con sẽ tìm cha nuôi giúp đỡ. Nhưng nếu không có một ngày như vậy xảy ra, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”
Phương Minh Khôn không thể thay đổi quyết định của Hứa Tình Thâm, cũng chỉ có thể tạm thời đáp ứng.
—
Vài ngày sau.
Hứa Tình Thâm chẩn bệnh xong, cầm ly đứng dậy đi tới chỗ máy nước uống. Nước sôi ùng ục, nghi ngút khói được rót vào ly. Hứa Tình Thâm hà hơi thổi một chút, uống xong ly nước lại có bệnh nhân mới đến. Hứa Tình Thâm lại vội vàng vùi đầu vào công việc.
Lúc tan việc, Tưởng Viễn Chu nhắn tin nhưng Hứa Tình Thâm không để ý. Anh nói sẽ đợi cô cùng nhau về.
Hứa Tình Thâm rời khỏi bệnh viện, đi dọc theo con đường cái. Vừa liếc mắt liền nhìn thấy Phương Thành đứng giữa đám người qua lại trên đường. Cô dừng bước, Phương Thành mỉm cười nhìn cô, sau đó còn vẫy tay với cô.
Hứa Tình Thâm kích động muốn chạy tới chỗ anh, Phương Thành liền xoay lưng rời đi. Bước chân cô càng dồn dập hơn, không để ý đến xung quanh mà xông ra giữa làn đường dành cho xe cộ.
Một chiếc xe máy đột nhiên phanh gấp, thiếu chút nữa đã đâm thẳng vào cô. Người lái xe tức giận quát: “Cô muốn chết à!”
Tưởng Viễn Chu ở ga ra chờ Hứa Tình Thâm rất lâu vẫn chưa thấy cô. Anh liền gọi cho cô.
Lúc chuông điện thoại vang lên Hứa Tình Thâm vẫn còn ngẩn ngơ đứng giữa đường. Cô giật mình lùi lại, bước về phía phần đường dành cho người đi bộ, sau đó lấy điện thoại ra xem.
“A lo.”
“Em đang ở đâu? Không phải đã nói em đến gara đợi anh sao?”
“Em, em chưa đọc tin nhắn, em đang ở trước cửa bệnh viện.”
Tưởng Viễn Chu bảo tài xế lái xe.
“Không có gì.” Hứa Tình Thâm che mặt.
“Em hơi mệt thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


