Bên trong phòng có vài người đang ngồi trò chuyện với nhau thật vui vẻ.
Theo tiếng kêu thất thanh của Lăng Thời Ngâm vang lên, một người đàn ông trong số đó nghiêng đầu nhìn lại, ánh mắt không chút kiêng dè nhìn thẳng vào Hứa Tình Thâm, đôi mắt Lăng Thận khẽ nheo lại: “Viễn Chu, Thời Ngâm, hai người cũng ở đây?”
Tưởng Viễn Chu nhìn thẳng vào mắt anh ta, sau đó ánh mắt lướt sang phía người đàn ông bên cạnh Lăng Thận, vừa rồi chỉ thấy một bóng lưng, không nhận ra được, lúc này nhìn lại, nhưng cũng đúng là một người xa lạ.
“Tưởng tiên sinh, đã lâu không gặp.” Đối phương lên tiếng chào hỏi trước.
Lăng Thận đứng dậy, không khỏi nhìn sang Hứa Tình Thâm.
“Vị này chính là…?”
“Anh, đây là bạn gái của anh Viễn Chu.”
Ánh nhìn của Lăng Thận tập trung ở trên mặt Hứa Tình Thâm, không rời đi, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Viễn Chu, có bạn gái cũng không nói cho tớ một tiếng?”
Tưởng Viễn Chu đi tới trước bàn ăn, ánh mắt nhìn về phía người kia có chút sa sầm.
“Cục trưởng Đổng, nếu chỗ ăn cơm là ở lầu bốn, vì sao vừa nãy lại gặp ở lầu ba?”
“Biết nói sao nhỉ?” Cục trưởng Đổng suy nghĩ một chút, sau đó nói tiếp: “Vừa nãy uống nhiều quá, tìm WC một hồi lâu, nên mới đi xuống dưới lầu.”
“Phòng 377, đã vào rồi sao?”
“Phòng 377 gì chứ, tôi không biết.”
Lăng Thận đi tới, đứng trước mặt Tưởng Viễn Chu, hỏi: “Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Người phụ nữ của tôi bị bắt nạt, có được tính là chuyện lớn hay không?”
“Chị Hứa, làm sao bây giờ?”
Hứa Tình Thâm thấp giọng nói: “Có phải địa vị của người kia không nhỏ có đúng hay không?”
“Em không biết ông ta, thế nhưng có thể ngồi ngang hàng với anh trai em, chắc chắn không phải là nhân vật nhỏ.”
Tưởng Viễn Chu đẩy tay của Lăng Thận ra, Cục trưởng Đổng thấy thế, đứng dậy.
“Phòng 377, là tôi, đó là tôi đi nhầm, đẩy cửa đi vào tôi nhìn có gì đó không thích hợp nên đi ra ngay.”
“Thời gian theo dõi được, cũng chỉ có ông.” Tưởng Viễn Chu bỗng nhiên cầm lấy chai rượu trên bàn lên bước tới.
Lăng Thận không thể ngăn cản nổi, Cục trưởng Đổng ôm đầu kêu lên một tiếng, Hứa Tình Thâm giật mình sợ hãi, bước nhanh tới bên cạnh Tưởng Viễn Chu.
“Cậu không có chứng cứ rõ ràng, dựa vào cái gì mà nói là tôi?”
“Nếu như tôi mà tìm ra chứng cứ rõ ràng, cũng không cho ông được yên ổn như vậy đâu.”
Lăng Thời Ngâm giật mình đứng im tại chỗ, sợ quá hai tay áp chặt vào lỗ tai, Hứa Tình Thâm kéo tay của Tưởng Viễn Chu lại, Tưởng Viễn Chu nhìn về phía Lăng Thận, nói: “Ngày hôm nay làm hỏng chuyện của cậu, hôm nào tôi mời cậu uống rượu.”
Lăng Thận nhìn sang phía đổng cục ngồi sụp dưới đất, Tưởng Viễn Chu đưa Hứa Tình Thâm đi khỏi đó, sắc mặt Lăng Thận tái nhợt, nói với Lăng Thời Ngâm: “Em đứng ở đây làm gì? Đi ra ngoài!”
Cô nhìn thấy máu trên mặt Cục trưởng Đổng, xoay người rời đi.
Lăng Thận gọi điện thoại kêu tài xế mau tới đây, anh ta mặc áo khoác, đứng ở trước giá treo áo, dáng người cao ngất.
“Cục trưởng Đổng, tôi đưa ngài đi bệnh viện.”
“Tưởng Viễn Chu bị điên rồi sao?”
“Trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm.”
“Hắn cho là hắn kinh doanh mấy bệnh viện thì thích làm gì thì làm sao? Tôi sẽ không để cho hắn được yên ổn đâu…”
Người đàn ông khẽ nhếch khóe miệng nở một nụ cười như có như không, tài xế đi vào rất nhanh, đưa cục trưởng Đổng tới bệnh viện gần nhất.
—
Rời khỏi khách sạn, Hứa Tình Thâm ngồi bên trong xe, cô đưa tay cầm tay của Tưởng Viễn Chu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

