Tưởng Viễn Chu rút tay về, căn bệnh này của Vạn Dục Ninh đã khiến anh mệt mỏi không ít.
“Mang cơm tối lên cho cô Vạn đi, không cần xuống lầu.”
Người giúp việc gật đầu: “Vâng.”
Tưởng Viễn Chu lần nữa nhìn về phía Vạn Dục Ninh: “Phải gọi thêm người đến canh chừng cô ta.”
Hứa Tình Thâm đi tới bên cạnh Tưởng Viễn Chu, khoác tay anh.
“Việc này cũng không gấp được, ngày mai rồi sắp xếp sau.”
Hai người cùng nhau ra khỏi phòng. Vạn Dục Ninh nhìn tay của mình, mới vừa rồi bị bọn họ ra sức đè xuống đau muốn chết. Trên vai còn hằn rõ các đầu ngón tay.
Hứa Tình Thâm trở lại phòng ngủ chính, mở cửa ra hai người cùng đi vào. Hứa Tình Thâm cẩn thận đóng cửa lại.
Vạn Dục Ninh ngoan ngoãn ăn cơm, sau đó lại ngoan ngoãn đi nằm. Người giúp việc thấy cô ta đã ngủ say mới rời khỏi phòng.
Tưởng Viễn Chu tắm rửa xong đi ra thấy Hứa Tình Thâm đang đứng bên ban công. Trời lạnh thế này nhưng cô hết lần này tới lần khác cứ ăn mặc phong phanh như vậy.
Người đàn ông bước đến sau lưng cô, vòng tay qua thắt lưng mảnh khảnh.
“Đứng đây hứng gió lạnh sao?”
“Có vị của Tây bắc.”
Tưởng Viễn Chu hà hơi lên cần cổ Hứa Tình Thâm. Anh ăn mặc kín đáo, khắp người tỏa ra một nguồn nhiệt ấm áp rất dễ chịu. Cách mấy lớp vải vóc mà Hứa Tình Thâm vẫn cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng đó. Sau một hồi cọ tới cọ lui sau lưng cô, cuối cùng chính anh không chịu nổi nữa.
Tưởng Viễn Chu luồn tay vào trong áo len của Hứa Tình Thâm, lòng bàn tay chạm vào chiếc áo lót của cô, tiếp đến bắt đầu chạy loạn không yên.
Hứa Tình Thâm luôn khiến anh có cảm giác muốn phạm tội.
Tưởng Viễn Chu gạt tóc cô sang một bên, dịu dàng đặt một nụ hôn lên gáy cô. Hứa Tình Thâm bị ép đến cả người tựa sát vào lan can. Tưởng Viễn Chu lại dời tay xuống quần cô, nhưng nghĩ lại dù sao vẫn là đang ở bên ngoài, anh ôm Hứa Tình Thâm lên, nhanh chóng trở vào phòng.
Hai người cùng nhau quấn quýt trên giường. Tưởng Viễn Chu đẩy vạt áo len của Hứa Tình Thâm lên cao, toàn bộ cảnh xuân tuyệt mỹ phơi bày trước mắt khiến máu huyết anh sôi trào. Anh không cách nào nhẫn nhịn thêm được nữa.
Động tác người đàn ông càng lúc càng thô lỗ. Hứa Tình Thâm nằm co rúc trên giường: “Lạnh quá.”
“Anh sẽ ủ ấm cho em.”
Bàn tay Tưởng Viễn Chu vuốt ve khắp người cô rồi chuyển sang tùy tiện nhào nắn. Ánh đèn trong phòng ngủ nhẹ nhàng rót vào bóng lưng hai người.
Lúc Vạn Dục Ninh xuống lầu, bốn phía không có ai. Cô ta lững thững như một bóng ma đi tới trước cửa phòng ngủ của Tưởng Viễn Chu.
Bên trong truyền đến tiếng thì thầm nói chuyện. Vì căn phòng được cách âm khá tốt nên cô ta cũng không nghe rõ được hai người bọn họ đang nói gì. Vạn Dục Ninh áp mặt lên cánh cửa, hai tay cũng đè chặt lên đó.
Tưởng Viễn Chu đã cởi bỏ áo xong, nôn nóng muốn xé rách quần của Hứa Tình Thâm.
“Đừng, không nên.” Hứa Tình Thâm hét lên, đè lại tay của Tưởng Viễn Chu.
Người đàn ông có chút bực bội, túm chặt hai tay Hứa Tình Thâm, giơ lên cao phía trên đỉnh đầu Hứa Tình Thâm.
“Vì sao không nên? Vẫn là vì Phương Thành có đúng hay không?”
“Liên quan gì đến anh ấy?”
“Có phải vì cậu ta qua đời chưa được bao lâu nên em trong lòng em vẫn còn khó chịu, không muốn cùng anh phát sinh quan hệ?” Tưởng Viễn Chu nghiến răng hỏi: “Hứa Tình Thâm, em định cứ đắm chìm trong đau khổ vậy sao? Những ngày tháng sau này của em làm sao trôi qua?”
Hứa Tình Thâm giãy dụa vài cái, tuy nhiên sức lực của cô căn bản không bì nổi với anh.
“Nếu như vì nguyên nhân đó em cũng sẽ không quay về Cửu Long Thương đâu.”
Lực đạo trong tay Tưởng Viễn Chu dần buông lỏng. Hứa Tình Thâm đặt tay lên bụng: “Hai ngày trước đã tới rồi.”
Người đàn ông không khỏi cất cao giọng: “Vậy lần trước em cự tuyệt anh cũng bởi vì nguyên nhân này?”
“Còn không phải sao?” Hứa Tình Thâm hỏi lại.
Tưởng Viễn Chu cười khẽ, sau đó bật cười thành tiếng. Tảng đá treo lơ lửng trong lòng anh được gỡ xuống.
“Vậy mà lúc nãy còn hôn tới hôn lui, đúng là đùa giỡn lưu manh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)