Vạn Dục Ninh hoảng hốt, sao Hứa Tình Thâm lại ở đây? Không phải cô ta đã dọn ra ngoài rồi sao? Sao lúc này lại trở về?
Vạn Dục Ninh nhìn bóng dáng to lớn của Tưởng Viễn Chu, như hận không thể trốn sau lưng anh. Tưởng Viễn Chu ý bảo cô ta không cần sợ.
“Không ai có thể làm hại em, về nhà rồi.”
“Lầu ba đã được dọn dẹp xong. Em cũng đã xem thử, rất tốt, cô Vạn nhất định có thể ở đó nghỉ ngơi.”
Tưởng Viễn Chu kéo tay Vạn Dục Ninh qua: “Đi, anh đưa em đến đó.”
Hai bả vai Vạn Dục Ninh rúc lại, vừa nhìn đã thấy không được bình thường. Cô ta đi bên cạnh Tưởng Viễn Chu, liên tục cúi đầu. Lúc lên xuống cầu thang cũng không nói một lời.
“Đợi lát nữa, hơn nữa đi xe của anh, càng không cần phải gấp.”
Tưởng Viễn Chu liếc nhìn Vạn Dục Ninh: “Nhà chòi bên kia anh đã bảo người dọn dẹp sửa sang lại. Khi ổn thỏa rồi anh sẽ để Dục Ninh trở lại bên đó.”
Vạn Dục Ninh đưa lưng về phía hai người, tất cả những gì họ nói với nhau từng câu từng chữ cô ta nghe được rất rõ ràng. Nắm tay nhỏ siết chặt lại khiến đầu ngón tay bấm vào da thịt.
“Bên đó âm trầm vắng vẻ như vậy nếu cô Vạn tiếp tục ở đó làm sao khỏi bệnh được?” Hứa Tình Thâm khẽ nói.
E rằng chỉ có mình cô biết khi nói ra những lời này thì có bao nhiêu giả dối bên trong.
Khu nhà chòi đó không khác gì nhà giam. Nói cách khác không riêng gì Vạn Dục Ninh, bất kì ai đặt chân vào chỗ đó thì nhất cử nhất động luôn có người theo dõi.
“Anh sẽ sắp xếp người canh giữ ở cửa.”
Hứa Tình Thâm nhìn bóng lưng của Vạn Dục Ninh.
“Nếu vậy giữa hai nơi cũng có khác gì nhau? Anh chỉ cần dặn dò bảo vệ canh chừng ở cổng chính là được. Cứ để cô ấy tự ý đi lại trong Cửu Long Thương.”
Hứa Tình Thâm nhìn thẳng vào mắt Tưởng Viễn Chu. Anh lại càng muốn nhìn cho kĩ trong đáy mắt cô đang cất giấu điều gì.
Có phải cô đã quá mức thiện lương rồi hay không?
Cô lập tức cúi đầu: “Nhưng mà anh nói cũng đúng. Bệnh của cô Vạn có thể bộc phát bất cứ lúc nào, cho người theo sát cô ấy cũng tốt.”
“Đừng, đừng, tôi không muốn…” Vạn Dục Ninh nghe vậy vội vàng xua tay. “Tôi muốn được tự do, tôi muốn chơi bóng nữa, đừng nhốt tôi.”
Hứa Tình Thâm vỗ nhẹ lên tay Tưởng Viễn Chu: “Em đi xuống trước.”
“Được.”
Hứa Tình Thâm thay quần áo xong đi xuống phòng ăn. Trên bàn đã dọn sẵn bữa sáng. Người giúp việc nhìn về phía cửa thang lầu.
“Cô Hứa, tôi thấy bệnh của cô Vạn ngày càng nghiêm trọng, cô cần phải cẩn thận.”
“Tôi cẩn thận cái gì?”
“Tôi chỉ sợ cô ấy phát bệnh rồi làm cô bị thương.”
Hứa Tình Thâm cười khẽ, không nói gì.
—
Buổi tối, Hứa Tình Thâm trở lại Cửu Long Thương, không thấy bóng dáng Tưởng Viễn Chu đâu, cô tắm rửa xong xuống lầu đã thấy Vạn Dục Ninh đang ngồi trên ghế sô pha. Trong tay cô ta ôm cái gối, vùi đầu lên đó.
Hứa Tình Thâm đi tới: “Cô Vạn, sao vậy?”
Vạn Dục Ninh dường như không nghe thấy tiếng cô gọi, không nói lời nào.
Hứa Tình Thâm ngồi vào chỗ đối diện cô ta, bật TV lên, bên trong đúng lúc đang phát lại chương trình của cô. Hứa Tình Thâm ngửi thấy mùi thức ăn, người giúp việc đon đả đi tới.
“Cô Hứa, cô không chỉ xinh đẹp mà còn tài giỏi nữa.”
Hứa Tình Thâm khẽ mỉm cười, nói câu cảm ơn.
Những lời này rơi vào tai Vạn Dục Ninh khiến cô ta cảm thấy vô cùng đau nhức, Hứa Tình Thâm kia một bước lên mây, từ nay về sau tiền đồ càng sáng lạn. Mà Vạn Dục Ninh cô thì sao? Chỉ có thể vùng vẫy trong vũng bùn, vĩnh viễn sống cuộc sống của một người điên.
“Tưởng tiên sinh đâu rồi? Có nói khi nào sẽ về không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)