Nhà họ Hứa.
Triệu Phương Hoa cho rằng Hứa Vượng và Hứa Minh Xuyên sẽ không về nhà ăn cơm nên cũng không chừa phần cho hai người bọn họ.
Hứa Tình Thâm ngồi ở trước bàn ăn, Hứa Minh Xuyên ngồi bên cạnh cô.
“Chị, đừng như vậy nữa. Anh Phương Thành cũng không muốn thấy chị khổ sở thế này.”
“Minh Xuyên, đừng lo cho chị, chị không sao đâu.”
Hứa Vượng đang bận nấu vài món trong bếp. Triệu Phương Hoa và bà ngoại Hứa Minh Xuyên thì ngồi trên ghế sô pha xem ti vi. Âm lượng vặn to đến mức như đấm vào tai người nghe. Hứa Minh Xuyên bực mình đứng dậy.
“Mẹ, có phải mẹ hơi quá đáng rồi không?”
“Mẹ làm sao chứ?” Triệu Phương Hoa vẫn dán mắt vào ti vi.
“Mẹ biết rõ trong lòng chúng con ai cũng khó chịu.”
Triệu Phương Hoa thản nhiên cắn hạt dưa trong miệng, hàm hồ nói: “Phương Thành chết mẹ cũng khó chịu vậy, chỉ là mẹ không biểu hiện ra ngoài mà thôi.”
Hứa Vượng bưng hai đĩa thức ăn lên, đưa cho con gái và con trai mỗi đứa một đĩa.
“Mau qua đây ăn đi.”
Thức ăn cũng không có gì đặc biệt, chí là một ít thịt nạc và rau xanh. Hứa Minh Xuyên nhận lấy cái đĩa, đưa đôi đũa cho Hứa Tình Thâm.
“Chị, ăn đi.”
“Chị không muốn ăn, thật sự nuốt không trôi.”
“Không ăn sao được? Chị sẽ bị kiệt sức đó.”
Hứa Tình Thâm khẽ lắc đầu: “Yên tâm, chị không để mình gục ngã đâu. Chỉ là hiện giờ chị cần có thời gian để tiếp nhận chuyện này. Chị đi ngủ một lát.”
“Chị, chị ở phòng của em đi. Sáng mai em sẽ thay chăn đệm mới cho chị.”
“Được.”
“Không được, con để nó ở phòng con vậy con ở đâu?” Triệu Phương Hoa hỏi.
Hứa Vượng từ phòng bếp bưng ra thêm một đĩa thức ăn. “Minh Xuyên ngủ với tôi, còn bà ở cùng với mẹ đi.”
“Tôi có nói sẽ đồng ý chưa?”
Hứa Tình Thâm đi thẳng tới phòng của Hứa Minh Xuyên, bước vào rồi khép cửa lại. Bên ngoài truyền đến tiếng cãi nhau của Hứa Minh Xuyên và Triệu Phương Hoa, Hứa Tình Thâm cũng nghe không lọt nữa. Cô mệt mỏi nằm lên chiếc giường nhỏ.
Đang mơ mơ màng màng thì điện thoại di động đặt bên cạnh chợt reo lên. Hứa Tình Thâm không muốn nghe nhưng cũng không còn cách nào khác, bực bội dụi hai mắt đỏ bừng.
Hứa Tình Thâm không nhìn xem là ai gọi đến, trực tiếp nghe máy: “Gì?”
“Hứa Tình Thâm, em ở đâu?” Đầu bên kia truyền đền giọng nói trầm ổn của Tưởng Viễn Chu.
“Em đang ở nhà.”
“Nói bậy bạ gì đó, anh vừa từ đó đi ra.”
Tưởng Viễn Chu rõ ràng bớt căng thẳng hơn: “Sao em lại về nhà bên đó?”
“Ừ, ba với Minh Xuyên bảo em về.”
Tưởng Viễn Chu cũng không biết nói gì nữa. Hứa Tình Thâm đợi đến nửa ngày cũng không nghe tiếng nói chuyện từ bên kia.
“Em ngủ trước đây, nhức đầu quá.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
