Lồng ngực lại bắt đầu dấy lên cơn đau đớn, Hứa Tình Thâm vỗ vài cái, dùng sức đẩy Tưởng Viễn Chu ra.
“Anh làm gì vậy!”
Người đàn ông nhìn cô, hỏi: “Không thấy em cắn, mà ăn hết cái này?”
Lồng ngực Hứa Tình Thâm phập phồng, cô đáp: “Ăn hết luôn.”
“Cho nên đó là lý do, em không thể ngoan ngoãn tự lo ăn uống cho bản thân, không được sao?”
Cô nhìn chăm chú về phía anh lần nữa, thấy khóe môi Tưởng Viễn Chu có dính một chút nước sốt, thần sắc Hứa Tình Thâm khẽ dịu đi.
“Bên mép anh kìa.”
“Bên mép làm sao vậy?”
Cô nghiêng người sang, ngó mặt về hướng chiếc bàn tròn, cầm lấy khăn ăn của Tưởng Viễn Chu khẽ lau, thấy một chút màu của nước sốt, anh không vui nhíu mi, chuyện này liên quan đến hình tượng của anh đấy.
Nhân viên phục vụ mang mấy món ăn tiến đến, tuy rằng đồ ăn ở Đắc Nguyệt Lâu mỗi phần chỉ có rất ít, lại hơn hẳn nơi khác ở chỗ các món ăn đều rất tinh xảo, cầu kỳ, nhưng nhiều món ăn như vậy, thì có gọi thêm mấy người nữa cũng không ăn hết. Vừa nãy Tưởng Viễn Chu có gọi cơm trắng, anh cầm chiếc âu sứ nhỏ được mạ viền vàng đặt tới bên tay Hứa Tình Thâm.
“Anh không cần em phải ăn nhiều, một chén cơm nhỏ với thêm vài muỗng canh cùng thức ăn là được.”
“Nào có ai ép buộc ăn cơm như vậy!”
“Anh chính là như vậy, nếu có nguời nào đó thật lòng yêu thương em, sẽ không để cho em bởi vì quá đau lòng mà bị đói, không muốn ăn, không nghĩ tới ăn uống…”
Tưởng Viễn Chu gắp thức ăn đặt vào trong bát của Hứa Tình Thâm.
“Bọn họ thấy, anh không nhìn nổi.”
Ly nước trái cây trong tay Hứa Tình Thâm bị lấy đi.
“Bây giờ mới bắt đầu, chỉ được ăn.”
Cô nhìn lại Tưởng Viễn Chu, khóe mắt cay cay, cũng muốn khóc, Hứa Tình Thâm khẽ thở dài, cầm đũa lên. Cô ăn từng miếng nhỏ một, khi nuốt xuống vô cùng khó khăn, giống như là bị cắm ở trong cổ họng, không thể lên cũng không thể nuốt xuống. Nhưng ăn đến miếng thứ ba, trong dạ dày đói quá tựa như tỉnh lại, Tưởng Viễn Chu thấy cô chịu ăn, bỏ thêm không ít thức ăn vào trong bát, cô cũng không nói thêm câu nào, có thể ăn hết một bát cơm với rất nhiều thức ăn.
“Bắt đầu từ ngày mai, anh tới ăn cùng em.”
Hứa Tình Thâm cảm giác mình đã no, cô khẽ lắc đầu: “Anh yên tâm, sau này em không bỏ bữa nữa.”
Khi hai người đi ra khỏi nhà hàng, trên đầu Hứa Tình Thâm còn đội chiếc áo choàng dài, cô ngồi vào bên trong xe, tài xế khẽ giọng hỏi: “Tưởng tiên sinh, đi đâu đây?”
“Tôi phải về nhà.” Hứa Tình Thâm đáp thay.
“Đi, đưa em về.”
Xe chạy thẳng về tiểu khu nhà họ Hứa, Hứa Tình Thâm đẩy cửa xe, Tưởng Viễn Chu cũng xuống xe từ cánh cửa bên kia.
Anh khăng khăng muốn đưa cô về, Hứa Tình Thâm kéo ống tay áo của anh.
“Anh về đi.”
“Trong nhà có người sao?”
“Vào giờ này rồi, nhất định đều đang ở nhà.”
“Tốt lắm, để anh đưa em về.” Tưởng Viễn Chu nói xong, đã nhanh chóng bước đi trước. Hứa Tình Thâm thấy thế, đành đi nhanh mới có thể đuổi kịp.
Đi tới cửa nhà, Hứa Tình Thâm thấy trên khung cửa lại có thêm chiếc gương đồng, cô móc chìa khóa muốn mở cửa ra, nhưng Tưởng Viễn Chu nhanh thay hơn cô, anh ấn chuông cửa.
Bên trong truyền đến tiếng vang leng keng leng keng, Hứa Tình Thâm nói nhỏ: “Em có chìa khóa.”
Vẻ mặt Tưởng Viễn Chu hờ hững, tiếp tục nhấn xuống.
Sắc mặt Tưởng Viễn Chu u ám, vẻ mặt Hứa Tình Thâm lại dửng dưng như không, cánh cửa bị ra sức giật lại, Triệu Phương Hoa chợt nhìn thấy hai người đứng ở phía ngoài, câu nói tiếp theo định thốt ra nhưng lại như mắc nghẹn nơi cổ họng, sao bà ta lại không biết Hứa Tình Thâm vẫn còn ở bên Tưởng Viễn Chu nhỉ?
Hứa Tình Thâm liếc nhìn người đàn ông, nói: “Em đi vào trước.”
Tưởng Viễn Chu nhìn Triệu Phương Hoa chằm chằm, ánh mắt vô cùng nghiêm nghị, khiến Triệu Phương Hoa bỗng thấy run run, bà ta miễn cưỡng nở một nụ cười, Tưởng Viễn Chu hỏi: “Bà nói ai có bệnh?”
Triệu Phương Hoa nắm chặt chốt cửa, đứng bất động ở trước cửa.
“Tôi tưởng có ai nhấn chuông cửa nhầm.”
“Nhưng lúc nãy bà có nói rõ ràng là, không phải bản thân cũng có chìa khóa sao?”
Triệu Phương Hoa sượng mặt, mặc dù trong lòng tức giận muốn chết, nhưng bà ta biết rõ hơn bất cứ ai, Tưởng Viễn Chu không phải là đối tượng mà bà ta có thể la lối om sòm.
Người đàn ông khẽ lắc đầu.
“Cùng lắm là cô ấy chỉ ở tạm vài ngày, bà hà tất phải gây sự như vậy? Tôi cho rằng người như bà, đúng là có lòng tham không đáy, tôi cũng gửi tới rất nhiều quà, nhưng không nghĩ tới bà vẫn đối xử với cô ấy như vậy.”
Sắc mặt của Triệu Phương Hoa thay đổi liên tục.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)