: Lưu Tinh
Hai tay Tưởng Viễn Chu buông thõng trên mặt đất, buộc chính mình phải nhắc lại đề tài vừa rồi.
“Em nói cái chết của Phương Thành, em tin là không liên quan đến anh?”
“Đúng vậy.”
Sắc mặt anh cũng không có chút gì là hứng khởi.
“Em tin lời giải thích của anh sao?”
Hứa Tình Thâm khẽ lắc đầu: “Không phải.”
Tưởng Viễn Chu thấy khó chịu: “Em nói cho rõ ràng đi.”
“Không muốn nói.” Hứa Tình Thâm giữ nguyên tư thế ngồi đó, ánh mắt thất thần.
Thực sự đây là lần đầu tiên Tưởng Viễn Chu gặp phải tình huống như vậy. Anh buồn phiền đứng dậy, đi vài vòng trong phòng. Nói thật, nếu đổi lại là người khác anh sẽ dứt khoát một cước đá văng ngay. Nhưng cô là Hứa Tình Thâm, dường như cô là khắc tinh của anh, chuyên gây khó dễ cho anh.
“Em nói đi.”
Tưởng Viễn Chu không còn cách nào khác, ngồi xổm xuống trước mặt Hứa Tình Thâm, giọng nói mang theo vài phần bất đắc dĩ, đành phải chịu thua trước cô.
“Em muốn thế nào thì mới chịu đứng lên?”
Bộ dạng này của Hứa Tình Thâm, biểu cảm của cô, nét mặt của cô, tất cả chân thật đến mức không có đến nửa điểm giả vờ. Sự thật là trong lòng cô đang khó chịu đến cực điểm.
“Lúc em đọc bức di thư Phương Thành để lại, đầu óc của em hoàn toàn trống rỗng, nhưng em biết anh không làm chuyện như vậy. Chỉ là em muốn có người cùng em khổ sở, em không chọn được người nào khác, chỉ có thể chọn anh.”
“Em có lý do để tin tưởng nội dung trong đó.”
Hứa Tình Thâm lắc đầu: “Không cần tin tưởng.”
Tưởng Viễn Chu không thể nói rõ tâm tình lúc này. Có lẽ là khi anh nhìn thấy Hứa Tình Thâm như vậy thì trái tim không khỏi đau nhói. Anh quỳ một chân xuống đất, nửa người trên ngả về phía trước, ôm cô vào lòng.
“Phương Thành yêu em, tất nhiên anh ấy muốn chúng ta ngày càng cách xa nhau hơn, muốn em mang lòng nghi ngờ thù hận. Nhưng chuyện này liên quan đến tính mạng anh ấy, từ trước đến nay anh ấy rất hiểu em, nếu như đây là sự thật, dù cho phải mất mạng em cũng nhất định phải báo thù cho anh ấy. Anh ấy sẽ không muốn em tự đi nộp mạng như vậy. “
Tưởng Viễn Chu nghe Hứa Tình Thâm đánh giá Phương Thành như vậy, trong lòng anh có chút khổ sở, có chút đau đớn, cảm giác so đo với một người đã khuất thật sự không được dễ chịu cho lắm. Nhưng anh không thể bắt Hứa Tình Thâm ngừng nói, có lẽ cô nói càng nhiều thì trong lòng càng thấy dễ chịu hơn. Vậy thì cứ để anh thay cô gánh lấy sự khó chịu này là được rồi.
Hứa Tình Thâm tựa trán lên bả vai dày rộng của Tưởng Viễn Chu.
“Em tin tưởng anh không chỉ bởi vì anh không cần thiết làm điều thừa. Lòng tin này xuất phát từ một nhận định. Tưởng tiên sinh của Đông Thành tuy không phải một người hiền lành, nhưng anh ấy luôn tạo cho em cảm giác ấm áp.”
Tưởng Viễn Chu có cảm giác như bản thân đang ngồi trên đỉnh một ngọn núi cao thật cao, rồi bỗng dung rơi xuống từng chút, từng chút một. Tất cả tâm tình của anh đều rơi trọn vào trong tay Hứa Tình Thâm. Người phụ nữ này không quyền thế, không bản lĩnh, nhưng lại hết lần này tới lần khác có khả năng trói chặt lòng anh.
Một lúc sau, Hứa Tình Thâm đẩy Tưởng Viễn Chu ra muốn đứng lên. Do ngồi xổm quá lâu, khi đứng dậy cô chậm chạp vịn vào tường, hai đùi vừa tê vừa mỏi.
Tưởng Viễn Chu thấy cô ăn mặc phong phanh.
“Để anh đưa em về.”
“Không cần, anh cũng về nghỉ ngơi đi. Yên tâm, em không sao.”
Tưởng Viễn Chu kéo tay Hứa Tình Thâm qua. Cô quay đầu lại nhìn vào mắt anh.
“Chuyện bức di thư chắc chắn không đơn giản như vậy. Nếu như không phải có người ép buộc, Phương Thành tuyệt đối không thể viết ra những điều đó. Loại thuốc đó vốn là có thể mua ở bất kì tiệm thuốc nào nhưng Phương Thành không thể tự đi mua được. Cũng có khả năng là anh ấy nóng lòng muốn được giải thoát, đối phương chớp lấy cơ hội này, thay anh ấy chuẩn bị đầy đủ thuốc và di thư.”
Tưởng Viễn Chu nhẹ gật đầu, trong lòng anh cũng hiểu được điều này.
Cô đi ra ngoài, nặng nề cước bộ đi về phía trước. Lão Bạch ở cách đó không xa, nhìn thấy cô liền đứng tại chỗ chờ cô. Hứa Tình Thâm bước đi rất chậm, thật lâu sau mới đi đến trước mặt người đàn ông.
Lão Bạch quan sát nét mặt cô: “Cô Hứa, Tưởng tiên sinh không phải loại người như vậy.”
Hứa Tình Thâm không nói lời nào, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
“Cô nghĩ Tưởng tiên sinh sẽ ép buộc Phương Thành uống thuốc tự vẫn hay sao?”
“Có thể có, cũng có thể không.”
Hứa Tình Thâm không muốn nói nhiều với Lão Bạch nữa. Cô phải giữ sức, cô còn phải đưa Phương Thành về nhà.
Lão Bạch là trợ thủ đắc lực nhất của Tưởng Viễn Chu. Thấy Hứa Tình Thâm tiếp tục đi về phía trước, anh cũng liền đuổi theo.
“Khi các người cầu cứu không ai chịu gúp đỡ thì Tưởng tiên sinh đã đồng ý để Phương Thành đến Tinh Cảng. Cổng lớn ở Tinh Cảng không phải là chính ngài tự tay mở sao?”
Hứa Tình Thâm vẫn không quay đầu lại.
“Lúc đó không phải tôi muốn đến Tinh Cảng, chỉ là tình thế bắt buộc không còn cách nào khác. Không có bệnh viện nào đồng ý tiếp nhận điều trị, chúng tôi chỉ có thể ở đến Tinh Cảng cầu xin.”
“Cô Hứa có biết vì sao những bệnh viện kia không chịu tiếp nhận điều trị cho Phương Thành không?”
“Có những điều không cần tôi phải trực tiếp nói ra. Huống hồ tôi có thể hiểu tại sao Tưởng Viễn Chu làm như thế…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
