Trong lòng Phương Thành hiểu rõ nhất, câu em yêu anh này của Hứa Tình Thâm, trong đó pha lẫn những tình cảm đầy phức tạp.
Gần hai mươi năm làm bạn, toàn bộ bị hủy hoại bởi những tổn thương trong một năm này.
Trước đây anh phản bội lòng tin, anh tận mắt chứng kiến trái tim của Hứa Tình Thâm dần dần được người đàn ông khác sưởi ấm, thật ra Phương Thành và Hứa Tình Thâm đều hiểu rõ, cho dù anh bệnh tình của anh có trầm trọng hơn hay khỏi hẳn, nếu muốn khôi phục lại thân phận người yêu, nói thì dễ làm mới khó nhường bao?
Chỉ là bệnh của Phương Thành đến như núi lở, họ không kịp bàn sâu hơn.
Bên ngoài phòng bệnh.
Tưởng Viễn Chu đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, Hứa Tình Thâm không lên tiếng, anh khẩn trương gia cố ba tầng phòng ngự trong tim mình. Chỉ là, vậy thì có ích gì cơ chứ? Một chữ “yêu” của Hứa Tình Thâm, biến thành một lưỡi dao sắc nhọn lạnh thấu xương thẳng hướng anh đâm tới, trái tim rỉ máu tươi, từng giọt, từng giọt.
Còn Hứa Tình Thâm còn ngang nhiên tăng thêm ba chữ “yêu” kia, toàn bộ con tim Tưởng Viễn Chu bị đâm đến máu thịt lẫn lộn mơ hồ.
Hóa ra anh nôn nóng tìm cô, chỉ để nghe được những lời này.
Tưởng Viễn Chu giơ bàn tay lên, vô thức chống lên khung cửa, ngón tay anh từng chút một co rút lại. Phương Minh Khôn đứng một bên không nhúc nhích, nước mắt từ trong hốc lũ lượt rơi xuống, không đành lòng đi vào trong quấy rầy.
Phương Thành nhấc tay trái lên, chỉ là không còn sức lực, Hứa Tình Thâm thấy vậy, vội nắm chặt lấy tay anh.
“Anh thực sự không được nữa rồi, anh chưa từng hối tiếc, nên nói anh đều nói cả rồi.”
“Đừng mà, Phương Thành, anh còn cha nuôi mà! Anh nhẫn tâm bỏ lại cha một mình sao? Đừng đi, không được…”
Phương Minh Khôn đứng không vững nữa, đẩy cửa phòng đi vào: “Phương Thành.”
Hứa Tình Thâm khóc đến nấc lên, nhưng vẫn khăng khăng truy hỏi đến cùng: “Anh nói cho em biết, rốt cuộc là ai đưa thuốc cho anh, người đó bắt anh uống đúng không?”
“Thuốc gì?” Phương Minh Khôn đi đến cạnh giường.
“Phương Thành, tại sao đột nhiên con lại thành ra như vậy? Chúng ta đến bệnh viện!”
Phương Thành mấp máy đôi môi, chỉ thốt lên được một chữ “ba”, anh nắm lấy tay Phương Minh Khôn, khẽ lắc đầu: “Con phải đi rồi.”
“Con, con à, con không được nói mê sảng.”
Phương Thành khép mi lại: “Ba, khi mẹ ra đi mặc một cái váy phải không? Ba xem, con không nhớ lầm.”
Đột nhiên Phương Thành nhấc tay trái lên, ngón tay chỉ về phía trước: “Ba xem, mẹ đến đón con rồi, ba, Tình Thâm… đừng khóc, con chỉ là đến đoàn tụ cùng một người thân khác mà thôi, họ ở bên kia cô đơn lạnh lẽo quá lâu rồi…”
Hứa Tình Thâm cảm giác được cánh tay Phương Thành từ từ rơi xuống, cô khẽ hét lên một tiếng, nắm chặt lấy cánh tay của anh.
“Phương Thành!”
Hai mắt anh nhắm nghiền, thở ra một hơi cuối cùng, cơ thể anh mềm nhũn đổ ập vào lòng cô, hai tay Phương Minh Khôn đỡ lấy khuôn mặt của con trai.
“Con à, con tỉnh lại, tỉnh lại đi! Tình Thâm, mau gọi xe cấp cứu!”
—
Dưới lầu nhà họ Phương.
Sau khi Lão Bạch đưa Tưởng Viễn Chu và Phương Minh Khôn lên lầu, liền đi xuống. Lúc này anh áo khoác dài khép chặt đứng trước xe, ngước mắt nhìn thấy Tưởng Viễn Chu đi xuống, anh vội vàng bóp tắt nửa điếu thuốc còn lại.
Anh bước nhanh đến đón, nhưng đột nhiên trông thấy Tưởng Viễn Chu ngồi sụp xuống, Lão Bạch cho rằng cơ thể anh không được thoải mái, lại càng hoảng sợ: “Tưởng tiên sinh!”
Vạt áo dài quét trên mặt đất, toàn bộ tuyết lại vừa mới tan, còn có màu vàng sẫm của bùn đất, chiếc áo vô cùng xa xỉ ấy cứ như vậy rơi trọn vào vũng lầy. Tưởng Viễn Chu một tay đỡ trán, dường như không muốn kẻ khác nhìn thấy sự cô đơn và bi thương trong mắt anh.
Lão Bạch đứng trước mặt anh, cũng ngồi khom xuống cùng một tư thế: “Tưởng tiên sinh, ngài sao vậy?”
Tưởng Viễn Chu nói không nên lời, bên cạnh có một bồn hoa, chỉ là tuổi đời có hơi lâu, bên trong mới trồng lác đác vài khóm hoa dành dành. Lão Bạch thấy vậy không khỏi khó chịu trong lòng, cảnh tượng này, càng làm nổi bật thêm một Tưởng Viễn Chu bi thương và bất đắc dĩ.
Người đàn ông chậm chạp vẫn chưa hoàn hồn từ câu nói kia của Hứa Tình Thâm, nhưng bây giờ anh có một vấn đề không thể không đối diện.
Từ trước đến nay anh biết rõ trong lòng Hứa Tình Thâm có Phương Thành, chỉ là đêm nay được nghe chính miệng cô nói ra mà thôi, nhưng rốt cuộc đáp án này vẫn không vượt ngoài dự liệu của Tưởng Viễn Chu. Chỉ là khả năng chịu đựng và phản ứng của anh, lại khác xa mọi dự tính.
Một câu thật lòng của Hứa Tình Thâm, đã triệt để xé nát con tim anh.
Anh chỉ biết, khi Vạn Dục Ninh đoạn tuyệt tình cảm, anh chưa từng như vậy, thời điểm Vạn Dục Ninh kết hôn, anh càng không như thế này.
Trái tim bị bóp nghẹt đến bước này, Tưởng Viễn Chu mới thông suốt, hóa ra anh chưa từng yêu Vạn Dục Ninh sâu sắc, cảm giác rối bời không rõ trước đây phút chốc sáng tỏ, cảm nhận của con tim sẽ không gạt người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
