“Giấy và bút đâu?”
Cô ta lấy từ trong túi xách ra đưa cho Phương Thành, người đàn ông đưa tay nhận lấy, giấu ở dưới đệm.
“Cô thật sự muốn tôi chết ngay lập tức.”
“Có ý gì?”
Phương Thành lắc đầu: “Vạn Dục Ninh, lúc nào cô cũng tỏ ra kém thông minh, bây giờ cô khiến Tưởng Viễn Chu tới đây, ngay cả thời gian viết di thư tôi cũng không có. Huống hồ ba tôi luôn tỏ ra đề phòng cô. Không quá hai mươi phút sẽ trở về, cô nghĩ chúng ta có thể sắp xếp xong tất cả mọi chuyện?”
Vạn Dục Ninh khẽ nghiến răng, Phương Thành tiếp tục nói: “Ngày mai cô hãy để Tưởng Viễn Chu tới đây.”
“Không được, làm sao tôi biết trong di thư của anh, rốt cuộc là viết cái gì?”
Cô ta cũng coi như thông minh, Phương Thành khẽ ngước mắt lên:”Vậy chờ sau khi cô đến, cô lại gọi điện thoại cho Tưởng Viễn Chu.”
“Được.”
Mặc dù Phương Thành đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng vẫn cảm thấy hết thảy mọi chuyện xảy ra thật mau.
Không lâu sau, Phương Minh Khôn vội vội vàng vàng trở về, Vạn Dục Ninh nhìn Phương Thành, quả nhiên anh ta dự tính không sai. Vạn Dục Ninh đứng dậy.
“Tôi đi về trước, anh bảo ngày mai muốn ăn điểm tâm Đông Nhai, tôi sẽ mang cho anh một ít.”
“Được, cảm ơn.”
Phương Minh Khôn thấy cô ta đi ra ngoài, lắc đầu: “Phương Thành à, sau này hãy đề phòng cô ta một chút, ta luôn cảm thấy cô ta không tốt bụng như vậy đâu.”
“Vâng, con biết.”
—
Ngày hôm sau.
Ánh mặt trời vừa ló dạng nhô lên, chỉ có điều mùa đông năm nay rất lạnh, Hứa Tình Thâm mang theo điểm tâm đi vào phòng bệnh, ở trong mắt người khác, đây chỉ là một buổi sáng trôi qua hết sức bình thường. Hứa Tình Thâm mang găng tay, nhưng lúc ra khỏi cửa lại quên khăn quàng cổ, hai lỗ tai lạnh cóng đến nỗi đỏ bừng, cô không nhịn được giậm chân.
“Ngày hôm nay lạnh quá, dự báo thời tiết nói âm dưới 5 độ cơ, không chịu nổi.”
“Lại đây.”
Hứa Tình Thâm ngoan ngoãn nghiêng mặt tới, Phương Thành đưa tay trái áp vào tai của cô, lòng bàn tay anh thật ấm áp, như một lò sưởi ấy, sắc mặt Hứa Tình Thâm không khỏi giãn ra: “Ấm áp quá.”
“Ngày hôm nay phải đi làm sao?”
“Đúng vậy.”
Phương Thành thấy cô đứng dậy, bỏ từng món điểm tâm đặt lên tủ đầu giường, khóe miệng anh không khỏi cong lên: “Ngày hôm nay, đút cho anh ăn đi.”
Trước đó anh thường không thích như vậy, Hứa Tình Thâm nhìn anh, ngày hôm nay sao vậy nhỉ?
“Được.”
Cô ngồi hướng mép giường, đang cầm chén cháo trong tay.
“Tôm bóc vỏ là em tranh thủ bóc lúc còn tươi, nếm thử đi.”
Hương vị của tôm tươi hòa lẫn cháo nhuyễn được bỏ vào trong miệng Phương Thành, anh gật đầu: “Ăn ngon.”
Hứa Tình Thâm cười khẽ: “Đó là đương nhiên.”
Phương Thành ăn một chén, chưa thỏa mãn: “Còn nữa không?”
“Có, có…” Hứa Tình Thâm vội vàng đứng dậy, hiếm khi anh có khẩu vị ăn uống như vậy, đương nhiên là cô hài lòng.
“Em mang tới không ít.”
Phương Thành chậm rãi ăn, hưởng thụ cảm giác ngắm nhìn nhất cử nhất động của Hứa Tình Thâm, nhưng mà thời gian luôn ngắn ngủi như vậy, Phương Thành ăn no khiến trong dạ dày khó chịu, miễn cưỡng ăn xong hết chén cháo này. Anh thấy toàn thân khó chịu, nhưng vẫn cố nén đau nói với cô: “Tình Thâm, hôm nay nhất định phải mang theo điện thoại di động trên người.”
“Làm sao vậy?”
“Mau đi làm thôi.”
Hứa Tình Thâm rửa chén bát sạch sẽ, lúc này mới rời khỏi phòng bệnh của Phương Thành.
Mãi cho đến sau giờ trưa Vạn Dục Ninh mới đi tới bệnh viện, cô ta mang theo điểm tâm Đông Nhai bước vào, nhìn thấy Phương Minh Khôn còn lên tiếng chào hỏi. Phương Thành liếc nhìn đồ trong tay cô ta.
“Thật có lòng, đúng là cô mua thật.”
“Đương nhiên, ngày hôm qua đã đáp ứng rồi mà.”
“Ba, con muốn nói chuyện riêng với cô ta.”
Phương Minh Khôn đứng im tại chỗ.
“Con lại đuổi ta ra ngoài, có lời gì ta không thể nghe? Thực sự bất tiện, ta xem ti vi không quấy rầy hai người, vậy đã được chưa?”
“Ba, tất cả thù hận trước đây đều đã qua rồi, nhưng về đứa trẻ của con và Dục Ninh, con muốn xin lỗi họ, ba cho con chút thời gian đi.”
Phương Minh Khôn há hốc mồm, cuối cùng vẫn phải đồng ý.
Khóe miệng Vạn Dục Ninh khẽ nhếch lên nụ cười nhạt: “Bây giờ tôi mới biết, hành động của anh không đi làm diễn viên, thực sự là đáng tiếc.”
“Cô cũng không kém.”
Người phụ nữ đặt điểm tâm lên trên tủ đầu giường.
“Của anh, cuối cùng cũng có thể ăn. Phương Thành, anh có từng hối hận không?”
Phương Thành thò tay xuống bên dưới đệm, lấy một tờ giấy từ bên trong ra.
“Cô xem một chút đi, hài lòng không?”
Vạn Dục Ninh đưa tay nhận lấy, ngồi vào ghế, ánh mắt nhìn từng chữ từng chữ đi xuống, trong mắt cô ta lộ ra vẻ thoả mãn, thấy một hàng chữ cuối cùng, trên đó viết: Tình Thâm, tạm biệt người duy nhất anh yêu cả cuộc đời này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



