Hứa Tình Thâm bước nhanh ra ngoài, Tưởng Viễn Chu theo ở phía sau. Trong tay cô cầm một bình giữ nhiệt, nếu không phải đã được vặn nắp kĩ chắc cháo ngô bên trong đã tràn hết ra ngoài.
“Cha nuôi, Vạn Dục Ninh đang ở bên trong?”
Phương Minh Khôn bất đắc dĩ gật đầu: “Phương Thành bảo cha đi ra, nói là muốn nói chuyện riêng với cô ta.”
“Nói chuyện gì chứ?” Sắc mặt Hứa Tình Thâm không được tốt.
“Giữa bọn họ có gì tốt để nói?”
Cô giao bình giữ nhiệt cho Phương Minh Khôn, sau đó vặn chốt cửa đi vào. Bên trong phòng bệnh có tiếng nói truyền đến, Tưởng Viễn Chu theo vào bên trong, thấy Vạn Dục Ninh đang ngồi trên chiếc ghế đặt cạnh giường bệnh. Trong tay cô ta đang cầm dao gọt một quả táo.
Phương Minh Khôn và tài xế cũng đều sốt ruột mà vào theo. Phương Thành nhìn về phía cửa, ánh mắt rơi lên người Hứa Tình Thâm.
“Em đã đến rồi.”
Hứa Tình Thâm thấy anh bình yên vô sự mới thở phào nhẹ nhõm.
Vạn Dục Ninh từ trên ghế đứng dậy: “Viễn Chu, sao anh lại tới đây?”
Tưởng Viễn Chu thấy cô ta không có biểu hiện gì khác thường, hai đầu chân mày liền giãn ra: “Không có gì, anh đi trước.”
Nói xong anh liền bước nhanh ra ngoài.
Phương Thành nhìn Hứa Tình Thâm: “Sắp đến giờ đi làm rồi, sao em còn tới đây?”
“Em nấu cháo ngô mang tới cho anh, anh có khỏe không?”
Phương Thành gật đầu.”Rất tốt, mau đi làm đi.”
Hứa Tình Thâm không yên tâm nhìn về phía Vạn Dục Ninh, Phương Thành lại tỏ ra thoải mái.
“Bây giờ anh như vậy rồi, cô ta sẽ không phí công mà giết anh nữa đâu. Em đi làm việc đi.”
Cô nhẹ gật đầu, theo Phương Minh Khôn đi ra ngoài. Lúc đóng cửa phòng lại, cô đè thấp giọng nói: “Cha nuôi, cha nhất định phải thận trọng, Vạn Dục Ninh chuyện gì cũng dám làm.”
“Cha biết rồi.”
Phía bên trái của Phương Thành có trang bị một nút gọi cấp cứu, phòng khi gặp trường hợp nguy cấp, anh có thể cầu cứu.
Hứa Tình Thâm đi rồi trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng. Vạn Dục Ninh nắm chặt con dao gọt hoa quả trong tay, nhìn chằm chằm về phía Phương Thành.
Người đàn ông đang nằm trên giường kia, ngoại trừ không có khả năng cử động, nhìn qua cũng không thấy anh có gì khác thường.
“Rất muốn giết tôi đúng không?”
“Phương Thành, anh hại cả nhà tôi thành như vậy, lẽ nào một chút áy náy cũng không có?”
Tầm mắt anh nhìn vào con dao trong tay Vạn Dục Ninh. Hiện giờ anh không có khả năng đứng dậy cướp lấy con dao trong tay cô ta. Phương Thành nhẹ nhàng cười: “Áy náy? Tại sao tôi phải áy náy? Nếu như cho tôi thêm chút thời gian nữa, tôi sẽ giết cả nhà cô, bao gồm cả cô.”
Vạn Dục Ninh giật mình, ánh mắt trói chặt trên người anh: “Ba mẹ tôi đối với anh tốt như vậy, họ xem anh như con trai ruột.”
“Vạn Dục Ninh, cô không cần nói những lời này với tôi. Tôi không có tâm trạng nghe. Cô hãy nghĩ xem ba cô có khả năng bị xử bao nhiêu năm tù, trong khoảng thời gian đó biết đâu có chuyện không may xảy ra, ông ta chết ở trong tù cũng nên.”
“Anh im miệng!” Sắc mặt Vạn Dục Ninh bắt đầu trắng bệch.
Khòa miệng người đàn ông dâng lên ý cười, thản nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ. Vạn Dục Ninh đứng lên, liếc nhìn bộ dáng anh lúc này.
“Bây giờ anh tàn phế rồi, có thấy dễ chịu không? Con người anh kiêu ngạo như vậy, nhưng hôm nay ngay cả những việc sinh hoạt cá nhân cũng không thể tự làm được. Phương Thành, tôi thấy anh sống còn không bằng một con chó!”
Sắc mặt Phương Thành không thay đổi, nhìn cô ta: “Vậy mà chúng ta cũng từng ngủ cùng nhau đấy! Nếu không phải vì muốn trả thù nhà họ Vạn, còn lâu tôi mới ở cùng cô. Tôi biết rõ tâm địa cô độc ác nên nhiều lần đối mặt với cô tôi không cách nào có cảm giác được. Vạn Dục Ninh, những lúc cùng chung chăn gối tôi đều phải ép mình dùng thuốc mới có thể qua được.”
Vạn Dục Ninh như hít phải một ngụm khí lạnh, nhưng vẫn im lặng không phản bác lại.
Ánh mắt Phương Thành tràn đầy khát vọng nhìn vào con dao trong tay cô ta: “Cô cho là Tưởng Viễn Chu giúp cô, bảo vệ cô là bởi vì anh ta yêu cô? Cô quả là ngây thơ. Cổng nhà họ Tưởng rất cao, cô thật sự muốn trèo qua sao?”
“Cha mẹ cô đang mang tội danh liên quan đến mạng người, còn bản thân cô thế nào? Chưa nói đến việc cô từng kết hôn, cô đã hai lần sảy thai, hiện giờ còn không còn khả năng làm mẹ. Cô nghĩ Tưởng Viễn Chu còn để ý tới cô?”
“Anh câm miệng cho tôi!”
Phòng bị trong lòng Vạn Dục Ninh hoàn toàn bị đánh đổ. Cô ta đứng dậy, tát một cái thật mạnh xuống mặt Phương Thành.
Trong miệng anh tràn ra mùi máu tươi. Phương Thành khẽ liếm khóe miệng.
“Vạn Dục Ninh, hiện nay y học phát triển như thế, ngày nào tôi còn sống thì ngày đó vẫn còn khả năng kì tích xuất hiện. Đến lúc đó, chúng ta tiếp tục tàn sát lẫn nhau.”
“Anh cho là anh còn sống được sao?”
Vạn Dục Ninh ném con dao trong tay đi, hai tay dùng sức bóp chặt cổ Phương Thành. Cảm giác nghẹt thở dồn dập kéo tới. Vạn Dục Ninh dùng hết sức lực, trong nháy mắt Phương Thành nghĩ cổ của mình sắp đứt lìa.
Ánh sáng trong mắt anh tắt dần, khóe miệng anh khẽ cong lên.
Hai mắt Vạn Dục Ninh đỏ ngầu, hung ác nói: “Anh chết đi, đi chết đi!”
Sắc mặt Phương Thành tái mét, khẽ nhắm mắt lại. Động mạch dưới ngón tay cái của Vạn Dục Ninh giật mạnh liên hồi. Cô ta bỗng nhiên bình tĩnh trở lại, lực đạo trong tay dần buông lỏng ra. Cô ta lảo đảo lùi về phía sau, ngồi xuống một chiếc ghế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
