“Em, lặp lại lần nữa xem?”
Lão Bạch ngồi hàng ghế phía trước cảm thấy có gì đó không đúng, nghiêng đầu lén nhìn Tưởng Viễn Chu, quả nhiên trông thấy mặt anh xanh xám, đầu mày díu chặt lại, lửa trong mắt gần như thiêu rụi đến cả lông mày.
Hứa Tình Thâm quay vào nhà bếp, mở nồi đất ra liếc nhìn vào: “Em không yên tâm Phương Thành, lát nữa em phải qua đấy.”
Lần này trong lời nói, nhiều hơn một chữ, không buông bỏ được và không yên tâm cũng xem như hai chuyện khác nhau. Đầu mày Tưởng Viễn Chu dần dần buông lỏng, anh tháo hẳn cravat ra, đêm nay uống nhiều rượu, trắng đỏ đan xen, anh đã ngà ngà say, cảm thấy đầu mình cực kỳ khó chịu.
Cái chính yếu là, trong lòng khó chịu, cơ thể cũng khó chịu theo.
Vài ly rượu sau cùng, những chuyện khác anh không nhớ, chỉ nhớ rằng có một mảnh da thịt trắng nõn khi ẩn khi hiện trước mặt anh, kích thích máu huyết trong người Tưởng Viễn Chu như bị thiêu đốt, đến bây giờ vẫn chưa trở lại bình thường. Cổ họng anh khô ran khó chịu, máu huyết anh sôi trào, nói thật khoảng thời gian không có chuyện sinh hoạt đó, trôi qua thật khó khăn. Trong lòng Tưởng Viễn Chu sinh ra bực dọc, không khỏi phát hỏa trên người Hứa Tình Thâm.
“Chừng nào em đi?”
“Xào xong hai món rau.”
“Đừng xào, ra ngoài ăn với anh.”
Hứa Tình Thâm mở van ga, bả vai kẹp lấy di động: “Thật sự em không có thời gian để ra ngoài, cho dù có đi, cũng không muốn ăn.”
Đầu bên kia Tưởng Viễn Chu dập điện thoại, Hứa Tình Thâm thấy vậy, bỏ điện thoại lại trong túi. Xào đơn giản hai món rau, Hứa Tình Thâm chừa lại một phần, bưng lên bàn, cô hướng vào phòng ngủ Tống Giai Giai gọi lớn: “Giai Giai!”
Tống Giai Giai đi ra: “Thơm quá đi.”
“Mình xào nhiều lắm, mau ăn đi.”
“Vậy còn cậu?”
Hứa Tình Thâm đơm hai bát cơm, canh cũng mang lên một chén nhỏ: “Tớ ăn ở nhà, ăn xong đến bệnh viện ngay.”
Tống Giai Giai bám tay vào ghế, vừa định kéo ra, tiếng chuông cửa đã vang lên: “Có vẻ như là mẹ tớ.”
Cô bước nhanh ra mở cửa, Hứa Tình Thâm không có thời gian, gắp rau bỏ vào miệng, Tống Giai Giai vừa mở cửa vừa nói: “Mẹ, sao mẹ không mang theo chìa khóa…”
Một người đàn ông khắp người toàn mùi rượu cơ thể thì to lớn nghiêng ngả đi vào, Tống Giai Giai ú ớ một tiếng, Hứa Tình Thâm ngẩng đầu, trông thấy khuôn mặt cau có của Tưởng Viễn Chu, dựa vào tường, Tống Giai Giai đóng cửa lại, liếc nhìn anh: “Tưởng tiên sinh?”
Tưởng Viễn Chu không thèm đếm xỉa đến lời cô, cố gắng giữ vững cơ thể bước đến trước mặt Hứa Tình Thâm, anh ngồi vào chỗ của Tống Giai Giai, với lấy bát cơm trắng vẫn chưa bị đụng qua.
“Tưởng tiên sinh vẫn chưa ăn cơm à? Anh ăn, ăn đi.”
Buổi chiều Tống Giai Giai ăn nhiều quà vặt, vốn cũng không đói.
“Tình Thâm, mình về phòng trước.”
“Cậu không ăn cơm hả?”
“Tí nữa mình ăn, bây giờ không đói.”
Tống Giai Giai đóng sầm cửa lại, Hứa Tình Thâm nhìn người đàn ông ở phía đối diện.
“Sao anh lại đến chỗ này?”
Tưởng Viễn Chu cầm đũa lên, chắc là kìm lòng không đậu đây mà, cổ áo anh nới rộng, trời rất lạnh, xương quai xanh ẩn ẩn hiện hiện ra bên ngoài. Hứa Tình Thâm thấy anh không nói gì, lại tiếp tục ăn cơm, ăn được vài đũa lại thấy Tưởng Viễn Chu không nhúc nhích, Hứa Tình Thâm giục: “Anh mau ăn đi, lát nữa em còn phải đến bệnh viện.”
Ai nặng ai nhẹ, Tưởng Viễn Chu khó khăn nhìn nhận. Lòng anh như bị kim châm, lan dần ra vô cùng đau đớn, anh ăn cơm, trong lòng luôn cảm thấy buồn phiền chất chồng.
“Em muốn thăm cậu ta đến bao giờ?”
“Em và anh đã chia tay rồi, mỗi người vẫn nên tự quản tốt chuyện của mình thôi là được.”
Lúc trước khi cô tìm đến Cửu Long Thương, thái độ không phải thế này. Tơ lòng Tưởng Viễn Chu bị Hứa Tình Thâm nắm kéo, thoắt lỏng, thoắt căng.
“Phương Thành được cứu, cho nên em cảm thấy không còn gì lo sợ đúng không?”
Hứa Tình Thâm làm động tác nuốt một cái, Tưởng Viễn Chu thấy được sự do dự trong mắt cô, không khỏi phát cáu: “Em sợ anh?”
“Từng có lúc em cầu xin anh khắp chốn, cho nên anh nói đúng, em không thể không sợ.”
Tưởng Viễn Chu nhìn cô đăm đăm cả buổi trời: “Anh chưa từng có ý định uy hiếp em.”
“Nếu chưa từng, vậy thì anh ăn cơm nhanh lên đi.”
Hứa Tình Thâm liếc nhìn vào trong bát của anh.
“Anh ăn chậm quá, nếu thật sự muốn em ở lại đợi anh ăn xong bữa này, không chừng đến cả sáng mai.”
“Không phải em nói em và cậu ta là không thể ư?”
Hứa Tình Thâm lấy khăn quàng ở bên, quấn hai vòng lên cổ: “Không thể làm người yêu, thì không thể gặp mặt?”
“Để tránh nghi ngờ, vẫn đừng nên gặp.” Tưởng Viễn Chu lại nói thêm một câu.
“Vậy tại sao anh lại ở đây? Anh càng phải tránh xa em ra mới phải.”
Tưởng Viễn Chu đúng là lấy đá đập chân mình, hơn nữa đập không hề nhẹ. Hứa Tình Thâm chuẩn bị xong mọi thứ, cầm lên định đi, thấy anh vẫn ngồi ì ra đó, cô dứt khoát nói thẳng: “Anh ăn xong rồi tự mình đi về, đóng cửa lại là được.”
“Em…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
