Phía bên ngoài cửa sổ lầu hai, cũng không có bất cứ một bóng dáng nào. Suýt nữa thì Hứa Tình Thâm đã cho rằng đôi mắt của mình gặp ảo giác, nhưng cô cầm chiếc áo khoác ngoài đó là thật, cái này không thể nào là từ dưới đất chui lên được?
Bên cạnh có động tĩnh truyền đến, Hứa Tình Thâm quay mặt sang liếc nhìn, cô đưa tay cầm lấy chiếc hộp vẫn còn nguyên vẹn, trên giấy bọc ghi pho mát XX, pho mát trong túi xách Hermès.
Bỗng nhiên Hứa Tình Thâm thấy muốn cười, Tưởng Viễn Chu lại biết cô chưa ăn gì, trời lạnh còn theo người nhà họ Phương chạy tới chạy lui như vậy, cuối cùng là nửa ngày đứng trong mưa tuyết, cô đã thật sự coi mình như một nữ quân nhân. Hứa Tình Thâm mở hộp ra, hương vị pho mát tỏa ra, cô nhẹ nhàng cắn một miếng, khóe miệng dính đầy mùi pho mát nồng đậm. Ngay sau đó, có giấy ăn và sữa nóng rơi xuống chân bên của Hứa Tình Thâm, cô đưa tay với lấy, trong miệng không quên nói: “Ông trời thật là có mắt, lại có thể biết tôi muốn thứ gì.”
Tưởng Viễn Chu đứng trước cơn gió lạnh ùa vào cửa sổ, hệ thống sưởi trong phòng bị hơi lạnh xâm nhập xua tan, Hứa Tình Thâm ăn một mạch cho tới khi hết một nửa, sau đó không ăn nổi nữa. Ly sữa tươi ấm áp lướt qua dạ dày cô, Hứa Tình Thâm đặt đồ sang bên cạnh, cô đưa hai bàn tay xoa vào nhau vài cái, cho đến khi mỗi ngón tay đều ấm lên.
Đây là lần thứ hai cô trốn bên dưới cửa sổ của Tưởng Viễn Chu.
Lần đầu tiên là Triệu Phương Hoa tới bệnh viện tìm, Hứa Tình Thâm đi lạc vào chỗ này. Lần thứ hai là trong lúc vô thức đi tới đây, cô không muốn Tưởng Viễn Chu giúp đỡ cô, cô chỉ muốn ở đây trốn tránh một lát, khiến cho những lo âu trong lòng được xua tan đi.
“Xin lỗi.” Hứa Tình Thâm đưa tay phủi sạch bông tuyết trên đỉnh đầu.
“Chuyện kết quả kiểm tra sức khoẻ là lỗi của em. Sai lầm vẫn là sai lầm. Mới đầu em không biết mục đích của Phương Thành khi tiếp cận nhà họ Vạn, càng không biết mẹ anh ấy và mẹ em đều là do nhà họ Vạn hại chết. Em giúp anh ấy cũng là bất chợt, nội tâm em cũng từng suy nghĩ dằn vặt, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn giúp anh ấy. Em không biết anh ấy mắc bệnh nặng như vậy, nhưng bây giờ suy nghĩ lại, em không hề thấy hối hận.
Cho dù Vạn Dục Ninh bị liên luỵ vào chuyện này, nhưng không phải là cô ta vô tội. Còn nhà họ Vạn, nếu như không có Phương Thành đứng ra vạch trần, sẽ có nhiều người phải trả giá quá đắt bằng chính sinh mạng của mình.”
Hứa Tình Thâm khẽ thở phào, cô rất sợ Tưởng Viễn Chu nhắc tới chuyện nào đó, cô đứng thẳng đứng dậy, bỏ chiếc áo khoác đang choàng trên vai ra, gập lại gọn gàng sau đó đặt trên mặt đất.
“Chuyện ngày hôm nay Tưởng tiên sinh đã làm cho em, em sẽ biết ơn cả đời, cảm ơn.” Cô nói xong câu đó, bước trên bãi cỏ đầy tuyết nhanh chóng đi ra ngoài.
Bóng dáng Hứa Tình Thâm nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt người đàn ông, Lão Bạch đứng dậy từ trên ghế salon đi tới bên cạnh Tưởng Viễn Chu.
“Tưỏng tiên sinh, thời gian không còn sớm, tôi đưa ngài quay về Cửu Long Thương đi.”
Tưởng Viễn Chu chỉ mặc chiếc áo len mỏng màu xanh thẫm, gương mặt bị bóng đêm phía ngoài cửa sổ bao phủ càng trở nên u ám, Lão Bạch nhìn ra phía ngoài.
“Cô Hứa đã đi xa rồi.”
“Tôi thấy, thực sự là số phận của Hứa Tình Thâm quá nghiệt ngã, cũng không biết ông trời không ưa cô ấy ở điểm nào.”
“Trên đời này, càng là người kiên cường lại càng khiến cho người ta cảm thấy đau lòng.”
Tưởng Viễn Chu quay lại nhìn Lão Bạch.
“Cậu nói tôi đau lòng vì cô ấy?”
Lão Bạch khẽ lắc đầu. “Tưởng tiên sinh, ngài thích cô Hứa thật rồi.”
“Cậu lặp lại lần nữa?”
Lão Bạch không tin thính lực của Tưởng Viễn Chu có vấn đề, nhưng anh ta cũng không lặp lại lời nói lúc nãy nữa.
“Toàn bộ người ở Đông Thành này đều biết, cô Vạn theo ngài từ nhỏ, chưa bao giờ phải chịu ấm ức thiệt thòi. Giống như là người yêu, càng giống như là đứa em gái được che chở từ nhỏ cho tới lớn. Tôi từng nghe qua một câu nói, “Ninh nhạ ngưu quỷ xà thần, bất nhạ Đông Thành Vạn tiểu thư.”* Nhưng hôm nay, người khiến cô Vạn đau lòng muốn chết lại là ngài, cô ấy mà biết chuyện này, sợ rằng sẽ phải chịu cú sốc không nhỏ.”
(* Thà chọc vào yêu ma quỷ quái chứ đừng chọc vào Vạn Dục Ninh)
“Bây giờ tôi chẳng quan tâm được những chuyện này nữa, cậu nói cho tôi biết trước, thích một người là cảm giác gì?”
Lão Bạch bị hỏi trở nên bối rối.
“Hẳn là giống như ngài đối với cô Hứa vậy.”
“Tôi đối với cô ấy như thế nào?”
“Lần lượt để cho cô ấy phá vỡ nguyên tắc của ngài.”
Tưởng Viễn Chu bình tĩnh nhìn Lão Bạch. “Thực sao?”
“Tôi. . . Đây là tôi quan sát thấy như vậy.”
Tưởng Viễn Chu đưa tay đóng hai cánh cửa lại.
“Quay về Cửu Long Thương thôi.”
Lúc Lão Bạch đưa Tưởng Viễn Chu về Cửu Long Thương, thời gian không còn sớm, người đàn ông trở lại phòng ngủ chính, anh bật đèn, ánh mắt nhìn về phía trước, thấy một bóng người ngồi ở mép giường. Tưởng Viễn Chu dừng bước.
“Hơn nửa đêm không ngủ, sao em lại ở đây?”
“Viễn Chu, anh đi đâu vậy?” Vạn Dục Ninh đứng lên, xoay người quay mặt sang hướng Tưởng Viễn Chu.
“Bệnh viện có một số việc, anh đi xử lý.” Bóng dáng cao lớn của Tưởng Viễn Chu đi tới bên gường, anh đưa một tay cởi cúc áo ra.
“Mau đi ngủ đi.”
“Viễn Chu, có phải anh đồng ý tiếp nhận trị liệu cho Phương Thành rồi hay không?” Vạn Dục Ninh đứng ở trước mặt anh, nhìn anh không hề chớp mắt.
Tưởng Viễn Chu đưa tay đặt chiếc đồng hộ lên trên tủ đầu giường.
“Em nói nhảm cái gì đấy?”
“Nếu không, vì sao đêm hôm rồi còn đi ra ngoài?” Vạn Dục Ninh đi tới bên cạnh anh.
“Anh đừng quên anh đã đồng ý với em.”
Ánh mắt Tưởng Viễn Chu nhìn sang gương mặt người phụ nữ.
“Cho nên em không ngủ được, chờ anh trở về để chất vấn?”
Vạn Dục Ninh cảm thấy một cơn tức giận nghẹn lại ở lồng ngực, muốn trút ra ngoài, nhưng lại không dám.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


