Dọc đường Hứa Tình Thâm đến Cửu Long Thương, cô tựa vào taxi, mi mắt khép chặt, không nhúc nhích.
Tài xế xuyên qua kính chiếu hậu trộm nhìn, một cô gái như vậy, xinh đẹp thanh tú, lại đến một nơi cao quý như Cửu Long Thương, nhưng sao vẻ mặt lại có phần bi thương bất đắc dĩ như thế.
Từ sau khi Hứa Tình Thâm bắt đầu tốt nghiệp đi làm, cô luôn luôn ghi nhớ một câu đã từng nói.
Từ nhỏ cô đã phải sống dựa vào ba và mẹ kế, đòi hỏi cô phải khôn ngoan, cô không trông mong tương lai giàu sang phú quý, chỉ mong có thể độc lập về kinh tế, không phải cầu cạnh người khác dù chỉ một lần!
Cô muốn làm một Hứa Tình Thâm giản đơn, đủ năng lực làm những chuyện mình muốn làm.
Nhưng vận mệnh hết lần này đến lần khác thích bông đùa cô, cô lần lượt vì bản thân mình làm ra chuyện trái lương tâm, vì mình, vì người, cho dù có chán ghét thì đó cũng là đường sống duy nhất.
Cô hiểu, cô biết, biết rất rõ, cô mở miệng cầu xin người khác, là bởi vì cô không đứng ở một nơi mà không kẻ nào uy hiếp được địa vị của mình.
Xe bất ngờ dừng lại, tài xế quay đầu nói: “Đến rồi.”
Hứa Tình Thâm hé mắt, ánh mắt có phần mơ hồ, cô trả tiền sau đó đẩy cửa bước xuống, bảo vệ nhìn thấy cô, vẫn còn gọi một tiếng ‘cô Hứa’.
“Tôi muốn gặp Tưởng tiên sinh.”
“Tưởng tiên sinh ra ngoài rồi ạ.”
Hứa Tình Thâm ngước mắt nhìn vào bên trong, đèn trong phòng ngủ lầu hai vẫn còn sáng, cô biết lúc này Tưởng Viễn Chu rất khó xử, cho nên nhất định muốn tránh mặt cô.
“Vậy Vạn Dục Ninh đâu?”
“Cô Vạn ở bên trong.”
Khuôn mặt Hứa Tình Thâm không có thêm biểu hiện dư thừa nào, cô đã sớm đoán được, không có khả năng Vạn Dục Ninh dọn ra khỏi Cửu Long Thương.
“Tôi muốn vào, có thể không?”
Bảo vệ gật đầu một cái, sau đó cho vào, điểm này vượt ngoài dự tính của Hứa Tình Thâm. Cô men theo con đường quen thuộc đi vào trong, nơi này, cô từng ở một năm, cho dù không đến mức nặng tình với từng viên gạch từng hòn ngói, nhưng lại một lần nữa bước đi, cũng có rất nhiều xúc động bùi ngùi.
Hứa Tình Thâm vào phòng khách, từ xa đã trông thấy Vạn Dục Ninh đang ngồi trên bàn ăn, Lão Bạch đứng một bên: “Cô Hứa.”
Hứa Tình Thâm gật nhẹ một cái, sau đó đến bên cạnh Vạn Dục Ninh.
“Cô Vạn.”
Vạn Dục Ninh uống canh, cũng không thèm ngẩng lên: “Hứa Tình Thâm, cô đến tìm ai?”
“Nếu Tưởng tiên sinh đã không chịu gặp, tôi nghĩ, tìm cô cũng vậy.”
Vạn Dục Ninh đứng dậy, từ trong tô canh múc ra một chén, cô ta vừa nếm, đầu lưỡi đã bỏng rát: “Cô tìm tôi làm gì?”
“Phương Thành…”
“Tôi không muốn nghe cái tên này.” Vạn Dục Ninh ngước mắt lên liếc nhìn Hứa Tình Thâm.
“Không phải là cô định đến đây khuyên giải tôi chứ?”
Hứa Tình Thâm không muốn phí phạm quá nhiều thời gian như vậy, ánh mắt cô khẩn thiết nhìn người đàn ông bên cạnh: “Lão Bạch, tôi biết Tưởng Viễn Chu có ở đây, anh cho tôi gặp anh ấy một lần đi.”
Vạn Dục Ninh nghe vậy, càng giận không có chỗ trút: “Hứa Tình Thâm, cô định ở đây so bì với tôi, xem trong lòng Tưởng Viễn Chu địa vị của ai cao hơn à?”
“Cô Hứa, Tưởng tiên sinh thật sự không có ở đây.”
Lão Bạch có chút khó xử, bình thường anh không quen nói dối, cho nên trên mặt đầy ắp sự lúng túng.
Ánh mắt Hứa Tình Thâm dán chặt vào hướng cầu thang, đột nhiên Vạn Dục Ninh đảo mạnh cánh tay, chén canh trước mặt vung vãi, cả một chén canh đầy đổ hết lên đùi Hứa Tình Thâm, cô bị nóng phải lùi về sau một bước.
“Cô Vạn!” Lão Bạch lên tiếng, lại nhìn sang Hứa Tình Thâm.
Cô nắm chặt tay lại, chân trái động nhẹ, một lúc sau đứng thẳng lại nói tiếp: “Nếu cô Vạn muốn trút giận, làm gì cũng được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


