Hứa Tình Thâm vội vàng ra khỏi cửa, một đường thẳng tới nhà để xe dưới hầm. Tưởng Viễn Chu đã ở trên xe, cô bước nhanh qua, mở cửa xe ngồi vào bên trong.
Chiếc xe thể thao lao nhanh ra ngoài như mũi tên rời cung. Mặc dù bên trong nhà xe cành vật mơ hồ, nhưng Hứa Tình Thâm vẫn sốt ruột nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Lão Bạch tìm được Phương Thành ở đâu?”
“Anh ta tự có cách của mình.”
Long Cảng còn lớn hơn so với Tinh Cảng. Chiếc xe chạy thẳng vào khu nội trú biệt lập thì dừng lại. Hứa Tình Thâm theo Tưởng Viễn Chu bước trong, đi tới lầu ba, Hứa Tình Thâm thấy Lão Bạch đang đứng trước một phòng bệnh. Hai người đi tới trước mặt anh, Hứa Tình Thâm lo lắng hỏi: “Anh ấy ở đâu?”
Lão Bạch nhìn cô, đáp: “Ở bên trong.”
Hứa Tình Thâm đẩy cửa ra, Lão Bạch đứng chắn trước mặt cô: “Cô Hứa, lúc này vẫn chưa thể vào.”
“Vì sao?”
“Anh ta vừa tiêm thuốc, cần có thời gian ổn định lại.”
Thân hình cao lớn của Tưởng Viễn Chu chen qua, liếc nhìn vào bên trong phòng bệnh. Hứa Tình Thâm nghe xong Lão Bạch nói vậy, sắc mặt lộ vẻ nghi ngờ.
“Tiêm thuốc gì vậy?”
“Lúc chúng tôi tìm được người thì anh ta đã đang tự mình tiêm thuốc rồi, trông bộ dáng như rất thống khổ, dường như sắp không chống đỡ nổi.”
“Sao em lại tới đây? Em đi, đi mau.”
“Bệnh thành như vậy, tại sao còn muốn tự ý xuất viện?”
Phương Thành kéo chân lên cao che khuất hai vai, chỉ để lại tay trái ở bên ngoài.
“Anh không thích nằm viện.”
Hứa Tình Thâm ngồi xuống cái ghế bên cạnh: “Cuối cùng anh đã thỏa hiệp, có đúng hay không?”
“Phải. Em cũng không cần xen vào chuyện của anh.” Phương Thành nhìn ra cửa, lại thấy một bóng người.
“Anh cảm thấy bây giờ rất tốt.”
“Tốt? Anh nói em nghe xem tốt chỗ nào?”
Phương Thành liếc nhìn phía bên phải trên tủ đầu giướng, thật ra chỉ cần đưa tay phải qua là có thể lấy được đồ vật để trên đó nhưng anh hết lần này tới lần khác một mực đưa tay trái ra.
Đầu ngón tay chạm vào chiếc điện thoại di động, nhưng sờ soạng một lúc vẫn chưa cầm được trong tay. Hứa Tình Thâm đứng dậy đưa điện thoại di động cho anh. Phương Thành nhìn tên hiển thị trên màn hình, sau đó tắt máy.
“Sao không nghe điện thoại, là cha nuôi phải không?”
Cuộc đối thoại bên trong phòng bệnh truyền ra bên ngoài rất rõ ràng. Tưởng Viễn Chu nhìn Lão Bạch.
“Lần thứ hai tiêm vào, là hắn tự làm?”
“Vâng.” Lão Bạch nhẹ gật đầu.
“Tưởng tiên sinh, kỳ thực việc này trái lại đối với hắn lại tốt hơn.”
“Nghĩa là sao?”
Lão Bạch có vẻ dè chừng, lần nữa nhìn lại vào bên trong phòng bệnh.
Hứa Tình Thâm không chịu được, trong lòng vừa vội vừa tức. Cô bắt lấy cánh tay phải người đàn ông.
“Cho em xem, anh đã tiêm ở đâu?”
“Buông ra!” Phương Thành kích động, dùng tay trái đẩy Hứa Tình Thâm ra.
Cô vén tay áo anh lên, anh càng giãy giụa nhiều hơn, nhưng rất nhanh cô liền phát hiện ra điểm không thích hợp. Hứa Tình Thâm nắm chặt tay phải của anh.
“Anh… Tay của anh bị làm sao vậy?”
Phương Thành nằm trên giường bệnh, tay trái đè chặt lên tay phải.
“Còn có thể thế nào, đã mất đi cảm giác.”
“Không!”
Ngoài cửa, Lão Bạch nhìn về Tưởng Viễn Chu ở bên cạnh.
“Bác sĩ cũng không thể chẩn đoán chính xác, rốt cuộc là có phải vì thuốc tiêm này hay không, cũng có thể vì bệnh của Phương Thành chuyển biến xấu. Nhưng nếu không phải, tình trạng này tiếp tục, hắn phải chịu đựng đồng thời hai thứ thì không thể chống nổi qua một tháng nữa.”
Bên trong phòng bệnh, Hứa Tình Thâm buông cánh tay phải của anh xuống.
“Trước đây không phải rất tốt sao? Sao bỗng nhiên lại trở nên như vậy?”
“Anh đã nói với em, bệnh của anh chuyển biến rất nhanh, nhưng Tình Thâm, chuyện này không liên quan gì đến em. Em cứ bỏ mặc anh, xem như là sút một cú bóng.”
Hứa Tình Thâm lắc đầu: “Làm sao giống nhau? Phương Thành, em sẽ nghĩ cách chữa cho anh, nhất định sẽ cứu sống anh, giúp anh trở lại bình thường.”
Tưởng Viễn Chu xoay người bước ra ngoài, Lão Bạch thấy thế vội đuổi theo.
“Lão Bạch.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



