“Cậu điều tra một chút, xem hiện tại cô ấy ở đâu.”
“Vâng.” Lão Bạch thử thăm dò thái độ của Tưởng Viễn Chu. “Tôi sẽ dặn bên XH chặn video kia lại, cố gắng tra ra là ai muốn phát tán ra ngoài.”
“Không phải là cố gắng, mà là nhất định.” Tưởng Viễn Chu nói xong, ngắt cuộc trò chuyện.
Hứa Tình Thâm tiêm vào cho Phương Thành, vậy rốt cuộc là đối phương hướng về cô, hay là hướng về phía Phương Thành? Hay có lẽ là một mũi tên bắn trúng hai con chim?
—
Trong Thành Nhai.
Tuy khu này đổ nát nhưng máy điều hòa không khí lại có thể chạy mạnh hết công suất như vậy. Hai tay Hứa Tình Thâm ôm lấy vai, cô kéo chiếc ghế ngồi vào bên cạnh Phương Thành.
“Anh có ổn không?”
“Tạm được.”
“Tin tức nói nơi đầu tiên A Mai bị giết hại, có đúng là ở đây hay không?”
Phương Thành cúi mặt xuống, giấu kín những ưu tư bên trong.
“Có lẽ.”
Sắc mặt cô thay đổi, Phương Thành khẽ liếc nhìn cô.
“Sợ?”
“Cũng tạm, anh đã quên là em làm gì à? Em cũng từng quen biết người chết.”
Lỗ mũi Hứa Tình Thâm không thông, cô hít thật sâu, đứng dậy đi tới chỗ cánh cửa cuốn cố gắng kéo ra.
“Đừng uổng công, sẽ không để cho em mở đâu.”
Hứa Tình Thâm lạnh cóng đến nỗi áp chặt vào mặt tường.
“Vậy nếu như giữ vững được qua tình trạng này tới sáng sớm ngày mai thì sao? Liệu sẽ có người phát hiện ra chúng ta hay không?”
“Cố gắng tới sang năm cũng không có người đến.”
Chỗ này tương đối bí ẩn, lại bị bỏ đi đã lâu, ngoại trừ những người có mục đích không đơn giản, ai sẽ đến đây chứ?
Cô trở lại bên cạnh Phương Thành, thấy điện thoại di động trên bàn, Hứa Tình Thâm cầm lấy, Phương Thành đè tay cô lại.
“Không được gọi điện thoại cho hắn.”
“Vậy làm sao bây giờ, lẽ nào chúng ta sẽ phải chết cóng tại đây?”
Ngón tay Phương Thành lạnh toát, trên làn da nổi da gà.
“Em và Tưởng Viễn Chu đã chia tay, em dựa vào cái gì mà cầu xin hắn tới cứu em? Nếu như hắn lại ra điều kiện khiến em khổ sở thì sao?”
Khóe môi Hứa Tình Thâm run rẩy, lạnh đến nỗi không chịu nổi nữa, gian nhà cũng không lớn, cửa sổ cũng bị đóng kín không có cách nào mở ra được, dần dần cô cảm thấy mình không gắng gượng được nữa.
“Phương Thành, nếu anh đã leo lên nơi cao như vậy rồi, tại sao lại dễ dàng quay lại như vậy? Đây cũng không phải là đường về mà, hôm nay anh quay đầu lại, đó không phải là tự tìm lấy con đường chết sao?”
Người đàn ông lạnh đến nỗi sắc mặt trắng bệch, vùng xung quanh khóe mắt dường như cũng càng thêm lạnh lùng.
“Tình Thâm, anh rất may mắn, cho tới nay anh cũng không bị lạc đường.”
Hứa Tình Thâm ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt Phương Thành cũng đối diện với ánh nhìn của cô.
“Vạn Hâm Tăng bị liệt, nếu như anh muốn, có lẽ Vạn Dục Ninh vẫn bị điên, toàn bộ nhà họ Vạn đều ở trong tay anh. Một người đàn ông chưa bao giờ mất đi tham vọng đối với quyền lực. Thậm chí là anh có thể vừa ngồi vào địa vị cao nhất của nhà họ Vạn, vừa khống chế thuốc của bọn họ không bị lỗi. Thế nhưng Tình Thâm, anh đã biết bản thân mình không còn bao lâu nữa, không thể nhìn cho tới khi nhà họ Vạn thân bại danh liệt. Tất cả cố gắng nỗ lực của anh đều là uổng phí, đúng là có lỗi với người đã mất.”
Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, người đàn ông này, từng bước anh đi lên, thậm chí không ngại dẫm đạp lên người thân, bờ vai của vợ, nhưng cho tới bây giờ anh cũng không phải là ác ma, cũng sẽ không biến thành ác ma.
“Phương Thành, từ lâu rồi em đã ý thức được rằng, nếu như em muốn dựa vào chính mình để thoát khỏi chuyện người khác hãm hại mình, đó là điều vô cùng khó khăn. Địa vị của em quá mức thấp kém, chỉ có thể mặc cho người khác điều khiển mình.
Nếu có một ngày nào đó em có thể dựa vào thế lực để đi lên, em sẽ không hề do dự.”
Người đàn ông nhìn thật kỹ cô một hồi lâu.
“Tình Thâm?”
Hứa Tình Thâm vòng chặt hai tay.
“Chờ khi nào chúng ta rời khỏi đây, anh phải đi bệnh viện. Ý
chí của anh mạnh mẽ như vậy, nhất định không được để vật này kiểm soát chính mình.”
Hai – ba giờ sau, Phương Thành không ngẩng đầu lên được nữa, thân thể anh như co quắp, nhìn thấy rất khó chịu. Hứa Tình Thâm lạnh cóng đến nỗi run lẩy bẩy, răng va vào nhau lập cập, cô cầm lấy điện thoại di động, ngồi xổm ở dưới đất.
Giống như chỉ có như vậy mới có thể khiến cho cô cảm thấy ấm áp.
Hứa Tình Thâm gọi tới số điện thoại kia, nghe được thanh âm “tút tút” đều đều truyền tới, cô nín thở tập trung suy nghĩ, lại không biết nên mở miệng như thế nào.
Không kịp suy nghĩ nhiều như vậy, đầu bên kia đã nghe máy: “Alo.”
“Tưởng Viễn Chu, là em…” Hứa Tình Thâm rất sợ anh nghe thấy giọng nói của cô liền ngắt máy ngay lập tức, vội vã nói một hơi: “Em bị giam ở một nơi, lạnh quá, sắp chết rét rồi.”
Tưởng Viễn Chu nghe thấy tiếng nói của cô đang run rẩy.
“Tại sao lại gọi điện thoại cho tôi? Em nên báo cảnh sát thì đúng hơn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


