Phương Thành trông thấy cô không lên cùng, không khỏi bồn chồn thấp thỏm. Tầm mắt anh vượt qua mui xe, trông thấy xe của Tưởng Viễn Chu ở phía trước, một lần nữa anh sập cửa xe, bước nhanh về phía Hứa Tình Thâm.
Tưởng Viễn Chu nhìn thấy Hứa Tình Thâm khỏe khoắn đứng đó, ăn mặc gọn gàng, tóc buộc sau đầu, rất rõ ràng cơn sốt đã hạ. Còn xe của Phương Thành, vừa rồi đã đậu ở đó, xem ra không giống như là mới đến, khả năng lớn nhất chính là vẫn luôn túc trực ở quá nửa đêm. Tối hôm qua Tưởng Viễn Chu bị cuộc gọi của Tống Giai Giai quấy nhiễu đến cả đêm không thể chợp mắt, thậm chí còn nghĩ rằng nếu như không quan tâm, Hứa Tình Thâm có thể vì không ai chăm sóc mà sốt đến hỏng đầu không?
Nhìn thấy cảnh này, người bị hỏng đầu là anh mới phải.
Tài xế thông qua kính chiếu hậu nhìn anh một chút, Tưởng Viễn Chu không bảo cậu ta lái xe rời đi, càng không có ý định xuống xe.
Hứa Tình Thâm bị anh nhìn đến toàn thân mất tự nhiên, Phương Thành đi đến bên cạnh cô, liếc mắt nhìn người đàn ông trong xe.
“Tình Thâm, chúng ta đi.”
“Vâng.” Hứa Tình Thâm rũ mắt xuống, theo Phương Thành rời đi.
Tưởng Viễn Chu đẩy cửa, cơ thể cao lớn vọt ra khỏi xe, cùng lúc đó, một chiếc xe thương vụ màu đen từ đằng xa đột nhiên đi đến, vừa dừng lại hẳn, cửa xe bị đẩy mạnh ra. Hai người đàn ông vóc người cường tráng, từng bước một tiến gần về phía Phương Thành và Hứa Tình Thâm. Phương Thành vô thức giơ tay lên, đẩy Hứa Tình Thâm ra che chắn ở sau lưng.
“Các người muốn làm gì?”
Hai người kia đứng phía sau bọn họ, bắt lấy cánh tay Phương Thành áp giải anh về chiếc xe thương vụ kia.
Hứa Tình Thâm bước theo sau: “Các người định làm gì?”
Không ai để ý đến cô, Phương Thành thấy bọn họ không đụng đến Hứa Tình Thâm, quay đầu nhìn Hứa Tình Thâm, ra hiệu cho cô đi nhanh đi.
Phương Thành bị nhét vào trong xe, Hứa Tình Thâm trơ mắt nhìn chiếc xe thương vụ lái đi, lòng cô càng thêm hỗn loạn, xoay người thì liền trông thấy Tưởng Viễn Chu đứng cách đó không xa, cô bước nhanh đến chỗ anh.
“Đó là người của anh phải không?”
“Thế nào, lo lắng?” Khóe miệng người đàn ông khẽ nhếch lên, ánh mắt cười cợt.
Hứa Tình Thâm nhìn thấy anh như vậy, bình tĩnh lại: “Nếu là người của Tưởng tiên sinh, xin hãy…”
“Người nào nói với em là tôi phái tới?” Tưởng Viễn Chu hỏi vặn lại.
Trái tim Hứa Tình Thâm bỗng rơi xuống: “Anh cũng không biết ư?”
“Phương Thành dùng tên thật để tố cáo, nên nghĩ đến hậu quả, muốn đẩy cậu ta vào chỗ chết đâu chỉ có một người.” Tưởng Viễn Chu trông thấy khuôn mặt cô tái nhợt, dứt khoát nói thẳng.
“Có một số người dù đang bị điều tra, nhưng thế lực trong tay vẫn còn, trong nhiều người như vậy, tùy tiện phái đến một tên, cũng đủ để bóp chết Phương Thành.”
Cả người Hứa Tình Thâm như chìm trong hố băng, ánh mặt trời sau lưng Tưởng Viễn Chu lướt qua gò má anh hắt lên mặt, đôi mắt đau nhói, ngay cả chóp mũi cũng rịn mồ hôi.
“Việc anh ấy làm, là vì chính nghĩa.”
“Vậy thì để cho cậu vì chính nghĩa tự mình giải quyết đi.” Tưởng Viễn Chu thả lỏng tay, xoay người rời khỏi.
Hứa Tình Thâm chạy vượt lên trước một bước.
“Tôi biết, chuyện báo cáo kiểm tra sức khỏe là tôi sai, nếu nhờ anh giúp Phương Thành, càng hoang đường hơn, anh cho tôi ngồi nhờ xe của anh, cùng đi một đoạn được không?”
Tưởng Viễn Chu cười khẩy, mở cửa xe ngồi vào. Tài xế thấy vậy bắt đầu khởi động xe, Tưởng Viễn Chu đóng cửa xe lại, mắt thấy bánh xe sắp chuyển động, Hứa Tình Thâm không nghĩ ngợi gì nữa kéo cửa ngồi vào.
Người đàn ông nhìn cô, Hứa Tình Thâm vội vàng rút di động ra, một bên nói với tài xế: “Bọn họ chắc là đi chưa xa, phía trước lại kẹt xe, anh mau lên đi.”
Cô gọi 110, cơ thể căng thẳng, bày ra một bộ dạng sẵn sàng nghênh chiến.
“Alo, xin chào, tôi muốn báo cảnh sát, bạn tôi bị bắt cóc!”
Sao tài xế có thể nghe lời cô được, khuỷu tay Tưởng Viễn Chu thò ra ngoài cửa xe, náo nhiệt thế này anh chưa từng thấy ở Cửu Long Thương.
Hứa Tình Thâm cuống quýt nhìn anh, Tưởng Viễn Chu chỉ chỉ: “Ở chỗ này đón xe được không?”
“Không kịp…”
“Tôi còn có việc.” Mặt Tưởng Viễn Chu tỉnh bơ, chuyện của Phương Thành, liên can gì đến anh?
Bao nhiêu lo lắng sốt ruột đều viết cả liên mặt Hứa Tình Thâm, Tưởng Viễn Chu gai mắt, ít nhất chia tay với anh, anh không cần phải nhìn thấy đau khổ trên khuôn mặt cô dù chỉ một chút.
Cô thò tay kéo lấy cánh tay Tưởng Viễn Chu, người đàn ông không chút lưu tình gạt ra, xe ngừng lại, giọng nói Tưởng Viễn Chu lạnh lùng: “Xuống xe.”
“Tôi không xuống.”
“Thời gian này, tôi hao tổn rất nhiều, nếu em nguyện ý tôi vẫn giúp đỡ em như vậy.”
Hứa Tình Thâm biết Tưởng Viễn Chu nói là làm, cô hít sâu một hơi, cầm túi đẩy cửa xe ra.
“Còn nửa giờ nữa đến giờ làm việc, nếu em đến trễ, tôi sẽ cho người phạt nặng em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


