Vạn Dục Ninh đẩy cửa xe ra muốn đi xuống, Tưởng Viễn Chu níu cánh tay của cô lại.
“Định làm gì?”
“Phương Thành tới, có một số việc nhất định em phải hỏi cho rõ!”
Bàn tay Tưởng Viễn Chu nắm chặt hơn.
“Em nghĩ rằng hắn tới tìm em sao?”
Vạn Dục Ninh quay đầu lại nhìn người đàn ồn, sau đó thì đưa mắt nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Hứa Tình Thâm thấy Phương Thành, không biết nên nói gì, bên chiếc ô nơi những giọt mưa rơi rơi xuống, làm ánh mắt cô nhạt nhòa.
Phương Thành không mặc bộ tây trang chính thống nữa, anh mặc chiếc quần jean màu xám, phía trên là chiếc áo len chui đầu, bên ngoài khoác chiếc áo da, trông người có vẻ chững chạc và già dặn đi trông thấy. Nhưng tinh thần của anh nhìn qua cũng không tốt cho lắm, bàn tay anh cầm ô có vẻ hơi run run.
Hứa Tình Thâm nghĩ tới chiếc xe phía sau, cô nhấc chân lên muốn đi khỏi đó, Phương Thành chỉ mải miết nhìn theo Hứa Tình Thâm, thấy cô muốn đi, anh cũng vội vàng mở miệng trước: “Chờ một chút.”
Vạn Dục Ninh thấy thế, đưa tay đẩy cửa xe ra.
Tài xế cầm ô đứng bên cạnh cô, Vạn Dục Ninh yếu ớt bước tới trước mặt Phương Thành.
“Cuối cùng thì anh cũng xuất hiện.”
“Tôi không trốn tránh bất cứ ai, làm xong mọi chuyện, dĩ nhiên là tôi sẽ trở về.”
Hứa Tình Thâm xoay người, thấy sắc mặt Vạn Dục Ninh trắng bệch như tờ giấy, hạt mưa rơi trên đầu xe bắn tung tóe, làm làn váy của cô trở nên ẩm ướt.
“Anh có biết, tôi mới vừa bỏ con hay không.”
“Tôi biết, cho nên mới đến bệnh viện tìm cô.”
Phương Thành cao hơn cô một cái đầu, hôm nay Vạn Dục Ninh đeo giày bệt, ánh mắt hờ hững nhìn về phía người phụ nữ trước mặt.
“Bỏ đứa con, đối với cô mà nói là chuyện tốt.”
“Anh nói cái gì?”
Chuyện giữa hai người họ, Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm đều không thể chen vào.
“Vạn Dục Ninh, cô chưa bào giờ nhìn thấy bộ dạng của tôi khi phát bệnh, còn nữa, chúng ta ly hôn đi.”
Hứa Tình Thâm nghe vậy, ngẩng đầu nhìn bóng lưng người đàn ông, Vạn Dục Ninh khẽ nheo mắt lại.
“Tôi không muốn nhắc tới vấn đề này, trái lại anh lại nói ra trước.”
“Làm vợ chồng với cô thêm một ngày, đối với tôi là thêm một ngày dày vò.” Phương Thành đút tay vào trong túi quần.
“Vậy làm luôn trong ngày mai đi, gặp nhau ở trước cửa cục dân chính?”
“Anh còn là người sao?” Vạn Dục Ninh cảm thấy vô cùng tức giận, hai tay nắm chặt lại.
“Ngày hôm nay bỏ con, ngày mai liền ly hôn?”
“Đứa bé này vốn là ngoài ý muốn.”
“Nó là ngoài ý muốn, vậy đứa trước thì sao?”
Phương Thành thấy cho tới tận bây giờ cô vẫn cố chấp, sắc mặt cũng lạnh lùng không ít.
“Nếu như ngày hôm nay mẹ tôi vẫn còn, cơ thể của tôi khỏe mạnh. Cô cũng không đến nỗi gặp phải chuyện như thế này. Một thù trả một thù, Vạn Dục Ninh, không ai được oán trách ai.”
“Phương Thành!” Vạn Dục Ninh lao tới đánh, cô túm lấy cổ áo của Phương Thành, sắc mặt kích động, hận không thể cắn chết anh ngay tại đây.
“Đứa bé thứ nhất, là do chính tôi hạ thuốc, tự tay cho cô uống. Trong lòng cô biết rõ chuyện này không liên quan tới chị em nhà họ Hứa, Vạn Dục Ninh, nếu cô muốn hận thì cứ tiếp tục hận tôi đi.”
Vạn Dục Ninh trợn tròn mắt, ánh mắt như một mũi dao lao tới chỗ Phương Thành.
“Anh nói gì?”
“Đây là do tôi nợ sinh mạng của đứa con tôi, Vạn Dục Ninh, tôi không nợ cô.”
Mặc dù lúc này dưới bầu trời mưa tầm tã, nhưng chiếc xe của Tưởng Viễn Chu vẫn để ngang giữa đường, càng ngày càng có nhiều người nhiều vây xem.
Người đàn ông đẩy cửa xe ra bước xuống, tài xế thấy anh như vậy cũng không tiện mặc kệ Vạn Dục Ninh.
“Tưởng tiên sinh, cốp sau có ô.”
Tưởng Viễn Chu giống như không nghe thấy, trên mặt đường có nước, đôi giày được làm bằng da thật màu đen dẫm lên nước mưa bước nhanh về phía trước, Tưởng Viễn Chu đưa tay cầm lấy bả vai Vạn Dục Ninh kéo cô lại bên cạnh.
“Được rồi!”
“Phương Thành, tôi muốn giết anh!”
“Trên người cô đã phải chịu trách nhiệm về một mạng người, còn muốn giết tôi?”
Phương Thành tuyệt tình nói, Vạn Dục Ninh nghe lời này, bỗng nhiên yên tĩnh lại, cô kinh ngạc nhìn chăm chú về phía anh.
“Đêm đó anh giả vờ trò chuyện với A Mai, là anh lừa tôi tới đó, A Mai là do anh giết!”
“Tôi thấy tinh thần cô thực sự có vấn đề rồi.”
Có người bắt đầu lấy điện thoại di động ra chụp để bàn tán, cánh tay Tưởng Viễn Chu đặt trước xương quai xanh của cô ta, đưa mắt nhìn qua phía sau Phương Thành, anh thấy Hứa Tình Thâm đứng im bên cạnh đó.
Sắc mặt người đàn ông càng thêm u tối, tài xế vội vội vàng vàng mang ô tới che ở phía sau bọn họ.
“Trở về!”
“Em không cam lòng, em không cam lòng!”
Tưởng Viễn Chu thấp giọng nói, mang theo sự tức giận lạnh lùng: “Em gấp cái gì? Có anh ở đây, anh sẽ không để cho Phương Thành trôi qua tốt lành.”
Vạn Dục Ninh dần buông lỏng, bị Tưởng Viễn Chu đưa lên chiếc xe bên cạnh. Cô không biết còn có thể trút hết nỗi lòng như thế nào, chỉ có thể khóc không ngừng.
Tưởng Viễn Chu đưa cô vào bên trong xe, ánh mắt liếc qua vẫn thấy bóng dáng của Hứa Tình Thâm, bên trán có giọt mưa rơi trên mi mắt, trườn xuống dọc theo gương mặt anh tuấn hết sức tinh tế. Tài xế nhìn có chút rụt rè, cảm thấy Tưởng tiên sinh như vậy khiến cho kẻ khác run sợ trong lòng.
Người đàn ông cúi người ngồi vào chỗ ngồi phía sau xe, tài xế đóng cửa xe lại.
Phía trước còn có mấy chiếc xe điện chắn lại, xe lái rất chậm, Hứa Tình Thâm đứng trên làn vạch kẻ đường, chiếc ô bị mưa to rơi xuống nặng trĩu xuống, giống như cánh tay không cầm nổi.
Tưởng Viễn Chu nhìn về phía trước, nhưng vẫn không ngăn nổi bóng dáng của Tình Thâm trong đôi mắt anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

