Đào lớp đất đá bùn lầy ẩm ướt ra, trong đó có một tảng đá lớn bị rơi xuống chặn kín lại cửa động. Tưởng Viễn Chu đang hỏi thăm xem còn bao lâu nữa mới đào ra được. Hứa Tình Thâm dựa vào Phương Thịnh thở hồng hộc. Nếu muốn nói vọng ra được bên ngoài, nhất định phải vô cùng hao tốn sức lực, cô đã mệt mỏi đuối sức lắm rồi.
"Tình Thâm, từ đó đến giờ, em vẫn luôn trách anh phải không ?"
Hứa Tình Thâm mím chặt cánh môi, "em không muốn trả lời anh về cái vấn đề này."
Phương Thịnh ôm chặt lấy người ở trước mặt, giọng nói tỏ ra chút bất đắc dĩ, "kiếp sau đi, kiếp sau sẽ bồi thường lại cho em."
Xung quanh tối đen như mực, giơ tay lên không thấy được năm ngón, Hứa Tình Thâm cảm thấy có chút lạnh, "anh đừng nói những lời như vậy nữa."
Ở bên ngoài, hình như giọng nói của Tưởng Viễn Chu đã rõ ràng lên không ít, "Hứa Tình Thâm, thật ra thì thiếu chút nữa anh đã cho rằng em chết rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



