Ngón tay của Tưởng Viễn Chu phát run lên, nửa điếu thuốc lá bị đánh rơi xuống đất, tàn lửa nhỏ vụn rơi vương vãi bên chân, hoà tan vào trong bùn đất ẩm ướt.
Anh sải bước đi tới phía trước, loáng thoáng có thể nhìn thấy được thành viên của đội cứu hộ đang cõng một người trèo xuống. Tưởng Viễn Chu đứng chờ dưới chân núi. Người bị nạn được đào ra từ giữa sườn núi, lúc này cô ấy đang nằm trên lưng của một thành viên trong đội cứu hộ, không hề nhúc nhích, rất hiển nhiên là cũng không có hơi thở.
Nơi cổ họng của Tưởng Viễn Chu lan tràn mùi thuốc lá nồng nặc, đầu lưỡi chua chát đến mức tê dại.
Đội cứu hộ đặt người bị nạn xuống mặt đất. Bóng dáng cao lớn của Tưởng Viễn Chu ngồi xổm xuống. Lão Bạch nắm chặt đèn pin, một chùm ánh sáng chiếu vào trên người cô gái.
Bùn đất dính đầy khắp toàn thân khiến cho người ta không thể phân biệt rõ được mặt mũi của đối phương, nhưng trước ngực có một dòng chữ màu đỏ mờ nhạt chỗ thấy chỗ không. Tưởng Viễn Chu giơ bàn tay ra phủi đi, nhìn thấy trên áo có in mấy chữ ' bệnh viện Tinh Cảng '.
Trong nháy mắt, bả vai dày rộng mà bền chắc của anh rũ hẳn xuống, nhưng trên khuôn mặt lại không hề có một chút vẻ nhẹ nhõm nào, trong lòng bàn tay vẫn còn lưu lại xúc cảm lạnh lẽo khi sờ vào ban nãy. Tưởng Viễn Chu siết chặt hai nắm tay, "mang vào trong lều đi."
"dạ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
