Hứa Tình Thâm nhịn không được, đau đến mức kêu lên thành tiếng. Nửa người trên của cô cúi xuống, cánh tay lại bị Tưởng Viễn Chu nâng lên.
Người đàn ông kéo một cái ghế xếp khác qua ngồi xuống trước mặt cô. Anh lấy bông gòn ra, thấm cồn sát trùng lên rồi xử lý vết thương cho cô.
"không có, không có."
Trên bông gòn có dính máu. Vết thương của Hứa Tình Thâm không nghiêm trọng lắm, đều chỉ là xây xước ngoài da. Tưởng Viễn Chu xử lý xong nhìn về phía cô, "có đói không ?"
Lòng cô đang nóng như lửa đốt, đâu còn tâm trí để nghĩ đến những chuyện nhỏ nhặt như đói bụng này, "không đói."
"gần như là suốt một ngày một đêm không ăn uống gì cả, em lại không đói bụng ư ?"
"Tưởng Viễn Chu, chúng ta có thể đừng lấy tính mạng của người khác ra đùa giỡn được không ? Phương Thịnh bị ngã xuống từ trên cao như vậy......"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



