Lúc này, Vương Khải nói vào bên tai vợ cái gì đó, rồi đột ngột đi về phía Dạ Cô Tinh và Trương Á…
Bởi vì Dạ Cô Tinh vào đoàn muộn hơn mọi người nửa tháng, lúc đầu Lý Khôn lo lắng cô không theo kịp tiến độ, nhưng cũng không ngờ tần suất NG của Dạ Cô Tinh quá thấp, điều này khiến ông cảm thấy khá xấu hổ.
Nhiều lần, cô và Tiêu Mộ Lương diễn với nhau rất ăn ý, có thể nói là không chút sai sót nào.
Không chỉ như thế, Cố Nam An còn ngạc nhiên khi phát hiện ra, dù kịch bản có dài bao nhiêu, chỉ cần cô đọc một hoặc hai lần, là đã có thể đọc thuộc lòng trơn tru, giống như cái máy đọc văn bản vậy, bộ não còn nhanh hơn cả máy tính! Nhớ đến cuộc thảo luận về chỉ số IQ về Áo Tím trên Weibo, cô cũng không ngạc nhiên nữa.
Đảo mắt đã qua nửa tháng, mỗi ngày Dạ Cô Tinh đều chỉ xuất hiện ở hai nơi, không phải phim trường, thì chính là biệt thự. Lý Khôn thấy cô đi lại khổ sở thì để cô ở lại khách sạn với đoàn phim, nhưng Dạ Cô Tinh lại dịu dàng từ chối.
Nàng vốn là một đóa hoa đào e ấp trên ngọn cây ở vách núi, quanh năm nghe tiếng tụng kinh niệm Phật của chùa cổ, ngấm tính Phật và đủ linh khí, tiếc là thời cơ chưa tới, linh trí chưa được mở, nên vẫn chỉ là một bông hoa bình thường trên cành thôi.
Đêm đó, đúng lúc trăng sáng, nàng nằm trên cành dung nạp khí trời, gió đêm phe phẩy, làm nàng không để ý rơi từ trên cành xuống, thấy cả người đã dính bụi, khó giữ được đạo hạnh, lại đúng lúc gặp người đàn ông áo xanh đi ngang qua, nàng liền từ từ rơi vào vai người đó.
Lời chàng nói ra đúng lúc lại giúp cho linh trí của nàng được mở, nàng tu hành ngàn năm, lúc này mới có thể biến thành hình người.
Vì báo ân, nàng bắt đầu bước vào nhân thế, chỉ vì để tìm người đàn ông áo xanh hào sảng đó.
Không tìm được Mục Thanh Viễn, mà lại va ngay phải Tần Thận Chi.
“Cô nương cẩn thận!” Một đôi bàn tay to đỡ lấy cánh tay mảnh mai của người phụ nữ, làm chiếc quạt rơi xuống cạch một cái.
Tần Thận Chi và Yên Chi cùng đưa tay nhặt nên, vẫn là người phụ nữ nhanh hơn một bước, không ngờ bàn lòng bàn tay trắng nõn dịu dàng của người đàn ông phủ lên làn da trắng như tuyết, một luồng điện xẹt qua tim Tần Thận Chi, khiến chàng giật mình, híp mắt, thở dài ——
“Tại hạ thật vô lễ, làm tiểu thư giật mình rồi, mong nàng không để bụng.” Giọng nói của chàng trai hoảng hốt, vẻ mặt hoảng sợ.
Lý Khôn ngồi trước màn hình và gật đầu, càng ngày càng hài lòng. Ở bộ phim này Vương Khải cũng có nhiều đất diễn, anh ấy cũng đã diễn qua khá nhiều phim, cũng từng diễn qua nhiều vị trí nam phụ, nhưng chưa nổi được, hy vọng phim lần này có thể giúp anh ấy.
Thực ra, trong cái vòng tròn này, muốn nổi tiếng chỉ cần có “thời cơ”. Có nhiều người có năng lực diễn xuất tốt, nhưng lại rất nhiều người chẳng thể nổi lên được, cho nên có đôi khi ngoài thực lực còn cần có thời cơ tốt nữa.
Kỹ năng diễn xuất của Vương Khải thì không có vấn đề gì, thuộc phái thực lực, đặc biệt là nhân vật phản diện, được khắc họa rất sâu sắc, thậm chí có thể khiến cho khán giả khi nhắc đến anh ta là ghét cay ghét đắng. Điều này cũng giải thích được lý do tại sao Lý Khôn lại chọn anh ta để vào vai nam thứ.
Tần Thận Chi chính là nhân vật phản diện lớn nhất trong cả bộ phim!
“Tiểu thư? Đó là cái gì? Ta cũng đâu có nhỏ đâu?” Tiếng nàng thanh thúy ngây thơ hỏi lại, tiếng cười duyên dáng dễ nghe như chuông bạc.
Tần Thận Chi giật mình nhướng mày đánh giá người trước mặt.
Nhìn thấy cảnh này, hắn choáng váng, đầu óc như muốn nổ tung, chỉ nhớ đến câu trong “Kinh Thi”:
“Thủ như nhu đề,
Phu như ngưng chi,
Lãnh như tù tề,
Xỉ như hồ tê,
Tần thủ nga my.
Xảo tiếu thiến hề!
Mỹ mục phiến (phán) hề!”
(Bài thơ “Người đẹp 2” của thơ Khổng Tử:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)