Người đàn ông vùi vào cổ cô, ngửi ngửi, khó chịu, than thở: “Làm sao bây giờ, đều là anh dạy đấy, giờ hơi hối hận rồi…”
“Không hổ là tài tử Tương Châu xuất khẩu thành thơ, văn chương lai láng!”
“Chúng ta bội phục.”
Mục Thanh Viễn cười rộ lên, uống cạn ly rượu còn lại, bước chân lảo đảo mà có quy củ: “Hoa trong lồng kính làm say ba ngàn khách, một thanh kiếm lạnh mười bốn châu.”
Khí khái và hào khí đều tuyệt vời.
“Đề hay!”
Giây tiếp theo, ống kính lia tới, khuôn mặt đẹp trai, sáng sủa của người đàn ông áo xanh xuất hiện trước ống kính, đôi mắt phượng dài và hẹp, lông mày như vẽ, làn da trắng nõn nhưng không nữ tính, hai tay chắp lại, dưới chân còn lại một vò rượu, gió sông trong veo, y phục uyển chuyển, thoạt nhìn giống như một thần tiên trở về sau gió.
Mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, tiếng cười to khiến cho mặt sông cũng dao động, đã thấy người đàn ông áo xanh cầm quạt giấy trong tay, nhảy lên, mùi rượu trên người vẫn chưa tan, dưới chân còn có một vò rượu lảo đảo, thân thuyền khẽ động, anh khó khăn lắm mới ổn định được người, suốt cả quá trình, mọi việc hết sức tự nhiên.
Tay cầm quạt giấy, anh khom người chào người hỏi câu hỏi kia, tươi cười phóng khoáng: “Tần huynh khen như vậy, Thanh Viễn không dám nhận.”
Mọi người mới vừa mới hoàn hồn, khom người chào lại: “Mục huynh khách sáo rồi.”
“Hai vị đều là những nhân tài của Tương Châu, không cần khiêm tốn quá. Hơn nữa, tác phẩm vừa rồi của Tô huynh quá xuất sắc, hai vị có tựa đề hay nào không?”
Tần công tử ung dung cười: “Trong lòng ta có một đề, các vị đừng chê cười, ta bêu xấu rồi, thật sự không dám mùa rìu qua mắt thợ.”
“Tần huynh khách sáo rồi, huynh cứ nói ra cho chúng ta được mở rộng hiểu biết.”
Tần công tử nhìn chùa cổ xa xa, từ từ nói: “Mọi người thấy, Tiếng chuông chùa cổ, tựa này như thế nào?”
“Đề hay!”
“Tài văn chương của Tần huynh đúng là cao siêu, bái phục.”
“Nào có nào có, ta cúi đầu không dám nhận.”
Chỉ nghe những lời khen và chào hỏi, khi tất cả mọi người đều hết lời ca tụng và sùng bái, Mục Thanh Viễn vô tư cười, ngay lúc mọi người đang khen không dứt miệng, anh giống như một thân sĩ không dính bụi trận.
Tần Thận Chi đẩy đám người khen ra, cúi đầu với Mục Thanh Viễn: “Mục huynh có tài văn chương tuyệt vời, người ta vẫn đồn là đi 5 bước là có thể làm thơ được, so với Tào Tử Kiến thời Tam Quốc thì chỉ có hơn chứ không kém, tiểu đệ bêu xấu, nguyện làm viên gạch trắng xanh, rời xa bạch ngọc trong sáng, cũng muốn được chỉ dạy.”
Mục Thanh Viễn vung quạt giấy lên, tay nhẹ nhàng lay động, mộc lan màu mực tô điểm mặt quạt màu trắng tao nhã, thanh nhã thoát tục, hiên ngang đứng, mắt phượng lóe lên, vừa đi vừa nói: “Yên tự vãn chung.”
Ngoài mặt là Tiếng chuông chùa cổ, thể hiện rất rõ qua sự miêu tả, một cái là Yên tự vãn chung, ý cảnh thoát tục.
Ai cao ai thấp, thoáng chốc đã rõ ràng.
“Cắt ——” Tiếng đạo diễn Lý Khôn chợt vang lên, trong nháy mắt Tiêu Mộ Lương đã thoát khỏi vai diễn, nhận khăn tay từ trợ lý lau vết rượu trên vạt áo, đi từ trên thuyền xuống dưới, lập tức đi về phía Lý Khôn.
Lúc này, mọi người mới bừng tỉnh vỗ tay tán thưởng, cảnh “khí chất thư sinh, tràn đầy năng lượng” cứ đọng lại trong đầu, chỉ cảm thấy vô cùng hàm ý, cả người bên trong lẫn bên ngoài đều ngây ngốc không rõ.
Lý Khôn đứng dậy, vỗ vỗ vai anh, trong mắt hiện lên vẻ vô cùng hài lòng: “Cậu làm khá lắm!”
Hai chữ “khá lắm” này có thể được người nghiêm khắc như Lý Khôn nói ra, đã là đánh giá rất cao rồi.
“Bờ sông gió lớn, mặc nhiều quần áo 1 chút sẽ tốt hơn.” Vừa nói, anh vừa khoác cho cô một chiếc áo khoác, đây là quần áo đoàn phim phát, Dạ Cô Tinh nghĩ nó cũng dày nên không mặc thêm gì, lúc đầu thì không sao nhưng giờ thì đúng là thấy hơi lạnh.
Cô kéo áo nói: “Cám ơn.”
Tiêu Mộ Lương ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, không thay chiếc áo xanh ra, cười nhẹ, trong mắt xẹt qua cái gì đó “Không có gì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)