Dạ Cô Tinh không tiếp lời, ngược lại hỏi: “Chị tìm tôi có việc gì không?”
Dạ Cô Tinh chỉ vào trong tay Trương Á: “Cám ơn, tôi đã có rồi.”
Vương Khải ngạc nhiên, đặt đồ lên thùng đạo cụ: “Giữ lấy đi, vẫn còn tám cảnh quay nữa, đoán chừng là đến 7 giờ cũng không xong việc.”
“Cám ơn.”
“Không cần khách sáo.”
Hoàn thành nhiệm vụ, Vương Khải bước nhanh đi về phía vợ, Dạ Cô Tinh khẽ gật đầu với người phụ nữ dịu dàng đứng phía xa kia, coi như cảm ơn, nhưng cũng chưa động đến hộp sushi kia.
Trương Á tiêu diệt nốt miếng cuối cùng, lau miệng, tấm tắc lên tiếng: “Không ngờ thầy Vương Khải còn là một người đàn ông tốt của gia đình, nhìn dáng vẻ phấn chấn kia, giống như gấu xám nhìn thấy mật vậy, vợ anh ấy chắc chắn là vô cùng hạnh phúc!”
Dạ Cô Tinh không đáp lời, khóe môi cong lên cười như không cười.
Lại nghe Trương Á ha ha cười, tiến đến trước mặt cô: “Khụ khụ… Chị Cô Tinh, chị xem cái hộp kia…” Đôi mắt nhỏ nhìn thẳng đến hộp sushi chưa mở trên thùng đồ đạo cụ.
Dạ Cô Tinh tức khắc thu lại nụ cười, trong mắt lướt qua vẻ nghiêm nghị: “Nếu chị Vương đã giữ lại cho chị, sao lại không biết xấu hổ tặng cho người khác được? Không thể phụ lòng tốt của người khác được…”
Toàn thân Trương Á giật mình một cái, nhất là hai chữ “lòng tốt” cuối cùng, nghe vào lại sinh ra một sự khó hiểu không thể giải thích được.
Sau mười lăm phút, âm thanh Lý Khôn từ trong bộ đàm truyền ra — “Các khâu về chỗ!”
Stylist tăng nhanh tốc độ chỉnh sửa, các khâu khác cũng cơ bản đều kịp lúc.
Tiêu Mộ Lương buổi sáng quay xong đã lập tức chạy tới phim trường của bộ phim khác, còn lại Dạ Cô Tinh và Vương Khải đang quay những cảnh xuất hiện chung, cảnh trước đó là hai người vừa gặp mặt, Tần Thận Chi vừa gặp đã thương, từ đó nhớ mãi không quên.
Cảnh kế tiếp là tài tử nhớ về giai nhân, cảnh tượng nhớ nhung như điên dại, trằn trọc, không thể ngủ yên, bên trong suy nghĩ bắt đầu tưởng tượng hoa mỹ.
(Nguyên văn chữ hán: 衣带渐宽终不悔,为伊消得人憔悴có nghĩa là, đai áo rộng dần không hận ý, vì ai nên nỗi thân tiều tụy. Là câu thơ trích trong bài Điệp luyến hoa của Liễu Vĩnh – miêu tả nỗi nhớ nhung của một người đang yêu, có điểm mềm yếu, bển bỉ, tuy hao gầy đi nhưng không oán trách, không hối hận.)
Cọt kẹt — tiếng đẩy cửa vang lên, hắn phút chốc hoàn hồn, chỉ thấy chỗ cánh cửa kia là vạt áo hồng nhạt trong suốt hất lên, theo cánh cửa bị đẩy ra, cô gái trước mắt vẻ mặt sôi nổi ngây thơ cười duyên, hắn có chút vội vàng vươn tay ra, cố gắng nhặt lấy một chút ánh sáng hồng nhạt rực rỡ, lại không cẩn thận lật đổ nghiên mực.
Trong mắt Lý Khôn thoáng hiện sự khen ngợi, trong kịch bản vốn không có việc đánh đổ nghiên mực vừa nãy, có lẽ là Vương Khải tự phát huy, bộc lộ hết ra tâm tình vội vàng của Tần Thận Chi, có thể nói là vẽ rồng điểm mắt.
Tiểu yêu một thân hồng nhạt quần lụa mỏng, tóc đen mềm mại dài đến thắt lưng buông xõa phía sau, theo từng bước đi của nàng, sợi tóc khẽ xao động, giống hệt như tẩy rửa một hồ ánh sáng u tối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)