An Cẩn, An Du như được đại xá, chuồn nhanh như chớp.
Không gần nữ sắc? Dạ Cô Tinh tỏ vẻ rất nghi ngờ. Nếu đúng như tin đồn, vậy người tối nào cũng giày vò cô mệt muốn chết là ai chứ?
Không gần nữ sắc? Dạ Cô Tinh tỏ vẻ rất nghi ngờ. Nếu đúng như tin đồn, vậy người tối nào cũng giày vò cô mệt muốn chết là ai chứ?
“Chị nói này Nhất Nhất, em đừng có mà không tin! Nghe nói trước kia con gái nhà họ Đảng là vì chọc giận vị kia mới bị ném vào hang sói của Mafia, vvv… Kết cục vô cùng thê thảm…”
Mắt Dạ Cô Tinh hơi chớp, chuyện này cô đã nghe nói, nhưng không thèm để ý, chẳng qua là một người đàn bà đã chết, chỉ có thể chứng minh An Tuyển Hoàng rất giữ mình, nghĩ đến lần đầu tiên của hai người, đột nhiên cô có cảm giác mình giống như mấy tên lưu manh cưỡng ép con gái nhà lành vậy.
Lưu Hinh Đình vuốt cằm, cười xấu xa: “Em cứ ở đó mà âm thầm đắc ý đi! Chị đảm bảo, vị kia nhà em chắc chắn là giấu lần đầu tiên quý giá, sau đó, tặng cho em, chị nói đúng không?”
Dạ Cô Tinh chỉ cười không nói, kẻ ngốc mới trả lời loại này vấn đề riêng tư này! An Tuyển Hoàng có phải lần đầu tiên hay không, trong lòng cô biết rõ, cô nhếch miệng cười, trong lòng hiện giờ đang vui vẻ tới mức nổ tung!
“Đúng rồi, em còn chưa trả lời câu hỏi của chị đâu! Đừng đánh trống lảng.”
“Cái gì?”
“Vụ kia của An Tuyển Hoàng đó!”
Dạ Cô Tinh trừng mắt: “Chị còn chưa xong à?”
“Á à! Còn giấu không chịu nói à? Hừ, không nói chị cũng có thể đoán được, nhìn cái mặt phơi phới của em kìa, chắc chắn là rất được rồi!”
Dạ Cô Tinh nhướng mày.
“Người ta vẫn nói đàn bà nhìn đàn ông, đầu tiên sẽ xem có đẹp trai hay không, thứ hai sẽ nhìn xem ví có đủ dày hay không, còn về thứ ba, đương nhiên là xem thứ đó có đủ to hay không rồi!”
Dạ Cô Tinh thấy cô ấy ăn nói trắng trợn như vậy thì má đỏ bừng lên, nghiến răng nghiến lợi: “Đúng là nên tìm đàn ông quản lý chị rồi, để xem chị còn dám nghịch ngợm không!”
“Thôi ha! Thôi ha! Xin thứ cho kẻ bất tài này! Chị là hoa đã có chủ rồi đó!”
“Ồ? Thật hay giả đó?”
“Còn thật hơn vàng!”
“Ai vậy?”
Lưu Hinh Đình cười thần bí: “Lát nữa sẽ giới thiệu cho em biết!”
Hai người nói chuyện rất nhanh đã đến sân bay, đi thẳng tới cửa dành cho khách VIP, chưa đến 1 phút sau, đã thấy một người đàn ông mặc vest đi giày da đẩy hành lý đi ra.
“Huyễn!” Lưu Hinh Đình không kìm được vui sướng, bỏ qua ánh mắt kinh ngạc của Dạ Cô Tinh, chạy tới bên cạnh người kia, ôm ấp, hai người ôm hôn nhau, khó có thể tách ra được.
Đầu Dạ Cô Tinh đầy vạch đen, không hổ danh là từng sống ở Mỹ, cũng quá thoáng rồi!
Mặn nồng xong, Lưu Hinh Đình kéo người đàn ông đến trước mặt Dạ Cô Tinh: “Bạn của chị, Mặc Huyễn.” Sau đó nói với người đàn ông: “Em gái của em, Nhất Nhất.”
Hai người bắt tay, đánh giá lẫn nhau, nhưng nói tóm lại, ấn tượng cũng không tệ.
Ấn đường cô đột nhiên một cau lại, Mặc Huyễn? Cảm giác xa lạ mà thân quen ập đến với cô, cô luôn cảm thấy mình đã nghe cái tên này rồi, nhưng nhất thời không nhớ ra được.
Đưa họ về nhà, Dạ Cô Tinh mới rút lui, nhìn thấy trai xinh gái đẹp cùng nắm tay đi, hình ảnh đó đẹp đến mức nói không nên lời.
Cô lái xe quay về biệt thự, thì mặt trời đã ngả về tây, ánh trời chiều chiếu vào phòng, trước tiên cô đi thăm con trai, rồi lại chơi với con gái một lát, mới đi ra khỏi phòng ngủ thì thấy người đàn ông đi vào cửa.
Dạ Cô Tinh đưa tay nhận lấy áo khoác trên khuỷu tay anh, xoay người mắc áo lên giá, động tác hơi khựng lại, hơi thở ấm áp của người đàn ông đã tiến lại gần.
“Vợ ơi…”
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào, lòng cô mềm nhũn, vâng một tiếng, đặt tay lên bàn tay của người đàn ông: “Làm sao vậy?”
“Không, chỉ là muốn gọi em vậy thôi…”
Dạ Cô Tinh dịu dàng cười, ánh mắt dịu dàng.
“Vợ ơi…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)