“Ồ, hóa ra Dạ Nhị cũng cùng đồng bọn à! Nói thật, khi còn làm việc ở phố Wall, chị thường nghe mọi người bàn tán về bí mật của cậu An, nghe nói, anh nhà em, không thích gần gũi với con gái, cứ nhìn thấy con gái là ghét, chị còn tưởng là gay cơ, nhưng ai ngờ lại bị em hốt.”
Khi cảnh sát đến, đám đông ồn ào lập tức im lặng. Một người đàn ông vạm vỡ mặc cảnh phục bước tới, nhíu mày, trầm giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Bà lão sợ hãi lùi về phía sau rồi chỉ vào Dạ Cô Tinh, vội vàng nói: “Đồng chí cảnh sát, cô ta đâm vào người khác nhưng không thừa nhận!”
Cảnh sát kia nhìn một lượt bà lão từ trên xuống, lịch sự hỏi: “Bà cụ, có bị thương ở đâu không?” Ánh mắt của anh ta khá sắc bén.
Bà Đường giật mình, nhanh chóng đỡ lấy eo: “Ui yaa- chắc cái lưng này bị trẹo rồi, chân cũng bị sưng đau, tức ngực, sắp không thở nổi nữa rồi.”
Về câu trả lời của bà lão, trí óc lanh lợi của anh cảnh sát vẫn giữ nguyên thái độ, và quay sang một người có liên quan khác nhưng vẫn luôn giữ im lặng.
Vừa nhìn cái, trời ơi, đúng là người đẹp đây rồi, rồi anh ta liếc nhìn chiếc xe Lamborghini đâm vào bà lão, lúc này trong đầu anh ta đoán rằng chắc đây là cô chủ nhà nào đó rảy ra chuyện, không nói ra được câu xin lỗi, nhưng anh ta cũng không hề ngốc, hành động của bà lão này trông cũng có chút bất thường, dù thế nào đi nữa thì cũng phải hỏi cho rõ đã rồi mới có thể kết luận được, làm cái nghề này của các anh ta, điều cấm kỵ nhất là phỏng đoán linh tinh.
“Cô gái này, những gì bà lão vừa nói, cô có muốn phản bác không?”
Dạ Cô Tinh liếc nhìn anh ta, rõ ràng là rất hài lòng với thái độ này, sắc mặt cũng dần dịu dàng, nói: “Có.”
Anh cảnh sát kia sửng sốt, và nhanh chóng phản ứng lại: “Cô có điều gì muốn nói thì mau nói đi, cảnh sát chúng tôi sẽ không để người tốt phải chịu oan ức, và bỏ qua cho kẻ xấu.”
Dạ Cô Tinh nói ra sự thật, từ chuyện bà lão tự nằm lên mui xe của mình cho đến việc yêu cầu cô bồi thường năm mươi nghìn, sự thật được phơi bày trước mặt cảnh sát và đám đông xung quanh.
Trong lúc cô nói, bà Đường liên tục mở miệng muốn xen vào, nhưng đều bị cảnh sát quát cho phải im miệng.
“Ý của cô là gặp phải kẻ lừa đảo?” Cảnh sát nhíu mày.
Bà lão thấy vậy, hai mắt tức giận, lập tức phát cáu: “Được lắm, cái con bé này, dám nói dối trắng trợn! Rõ ràng là cô đâm vào tôi mà bây giờ lại còn đổ oan cho tôi trước mặt các đồng chí cảnh sát, định trốn tránh trách nhiệm! Cô nói tôi lừa đảo, vậy cô có chứng cứ gì không?”
Dạ Cô Tinh mỉm cười: “Tôi thấy bây giờ bà khỏe mạnh như vậy, còn không nguy hiểm gì đến tính mạng, bà có chắc rằng mình thực sự bị xe đâm vào không?”
Bà lão chợt nhận ra mình đã vô tình đứng thẳng lưng khi nghe xong lời phản bác của cô, rồi bà ta lập tức cúi người và lấy tay đỡ lấy cái lưng, tiếp tục rên rỉ ầm ĩ lên.
Hai bên đang rất căng thẳng, nhân viên cứu hộ cũng không định hình được, chỉ đứng yên tại chỗ, không tiến mà cũng không lùi bước. Thành thật mà nói, bà lão lớn tiếng rõ ràng rồi còn sai bảo người khác rất hùng hồn nữa, trông không có chút nào giống một người bị tai nạn.
Bà ta nhìn thấy mọi người không ai nhúc nhích gì, thì giậm chân, rùng mình mắng chửi vào mặt Dạ Cô Tinh: “Cô đúng là cái loại ngậm máu phun người, không nhận sai xin lỗi thì thôi đi, lại còn vu khống tôi? Đồng chí cảnh sát, cậu không được tin cô ta!”
Lúc này, một cảnh sát khác chen lấn đám đông tiến lên, thì thầm nói: “Đội trưởng, đoạn đường này không có lắp đặt thiết bị giám sát.”
“Vậy máy giám sát ở ngã tư thì sao?”
“Ở đây đúng điểm mù, không quay đến.”
“Ừ, tôi biết rồi.”
Hai người thì thầm to nhỏ với nhau, nhưng Dạ Cô Tinh và bà Đường cách đó không xa đều nghe thấy hết.
Trong mắt bà ta hiện lên một tia đắc ý, xem ra con gái không hề lừa bà ta, quả nhiên không có camera.
Đây là lần thứ ba bà ta làm loại chuyện này, hai lần trước bọn họ đều có thái độ chỉ muốn giải quyết nhanh cho xong chuyện, nên đưa tiền cho bà ta rồi đi luôn, giá giao động khoảng năm nghìn đến mười nghìn, dễ kiếm tiền hơn nhiều so với việc bà ta đi nhặt rác, vỏ chai nhựa, cứ ở đoạn đường này và sử dụng chiêu trò này, nếu gặp phải người không thích phiền phức thì sẽ ngoan ngoãn đưa tiền.
Tuy nhiên, lần này gặp rắc rối lớn là động đến cả đồn cảnh sát.
Lúc đầu bà ta còn có chút hoang mang vì sợ mình sẽ bị bắt, nhưng bây giờ nghe nói không có camera giám sát, không tìm được chứng cứ, dù diêm vương có đến thì cũng không làm gì được bà ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

