Lưu Hinh Đình bỏ tay bà ta ra, lạnh lùng mỉm cười: “Cứ từ từ, kịch hay còn ở phía sau, bà cứ từ từ xem….”
Tập tức mọi người xung quanh đều tức giận—
“Cái bà lão này, sao bà có thể ra tay đánh con bé chứ? Có cái gì mà không thể từ từ nói, nhất định phải lấy đứa bé ra xả giận vậy sao?”
“Vốn dĩ là bà tự làm sai, sao có thể để con bé cùng mình đi lừa gạt tiền người khác, thấy chuyện đã bị lộ không biết hối hận mà còn đánh con bé! Bà có bị điên không vậy?”
“Người sống cần mặt, cây sống cần vỏ, trông bà cũng có tuổi rồi vậy mà không ngờ cái mặt lai dày đến thế!”
“Đúng là cái loại không có đạo đức! Loại người như bà không xứng được mọi người tôn trọng!”
“Trời ơi… cái lưng của tôi…. cứu tôi với…..”
Giữa những tiếng gọi liên tiếp của bà lão và sự bàn tán của mọi người xung quanh, cách cửa bên trái và bên phải của chiếc xe Lamboghini màu xanh đồng thời mở ra.
Chỉ nhìn thấy một đôi giày cao gót bước ra từ ghế phụ, sau đó chủ nhân của đôi giày cũng cúi người bước ra, cô mặc chiếc áo croptop với chiếc quần màu đen, bên ngoài khoác thêm chiếc áo khoác màu đen cùng với mái ngắn gọn gàng, trông rất khí chất và mạnh mẽ, đúng tiêu chuẩn người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập.
Đồng thời, cách cửa vị trí ghế xe cũng bị đẩy ra, một đôi giày bệt màu đen được trang trí bằng đinh tán vàng, bên mép là logo hai chữ C nhìn không rõ lắm, nhưng cũng không thể che giấu nổi ánh mắt một số người yêu thích thương hiện này.
Chiếc áo cánh màu cà phê tay ngắn voan lụa mang lại cảm giác thanh lịch, với một chiếc thắt lưng trang trí buộc quanh eo, giúp tôn lên vòng eo thon gọn hoàn hảo của người phụ nữ, phần thân dưới phối hợp với một chiếc quần dài đen đơn giản, đã làm nổi bật lên đôi chân thẳng tắp và thon dài của cô.
Mái tóc xoăn dài, cặp kính râm to che gần hết khuôn mặt, nhưng chỉ cần nhìn vào đôi môi đỏ mọng và chiếc cằm thon gọn là có thể đoán người phụ nữ trước mặt này xinh đẹp như thế nào.
Khoảng khắc Dạ Cô Tinh và Lưu Hinh Đình xuống xe, đám đông ồn ào bỗng im lặng, như bị vẻ đẹp làm cho choáng váng, lúc lâu sau mới định thần trở lại.
Một tia sáng lóe lên trong mắt bà lão, bà ta nhìn chiếc xe hơi sang trọng đắt tiền rồi nhìn hai cô gái ăn mặc thời thượng, những loại người có tiền này thường không quan tâm đến chút tiền ít ỏi, xem ra lần này sẽ kiếm được một món hời lớn!
Lát nữa, khi đòi tiền bà ta phải nói ra cái giá gấp đôi mới được!
Bà ta nháy mắt với đứa cháu gái, tiếng khóc của cô bé đột nhiên to lên, khuôn mặt đỏ bừng, nước mắt không ngừng rơi: “Bà ơi! Bà đừng chết – Hề Hề sợ lắm…”
Trong mắt Dạ Cô Tinh hiện lên một suy nghĩ sâu xa, cô bé khóc không thành tiếng, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi không giống như là đang giả vờ, nếu tất cả chuyện này chỉ là một vở kịch, thì Dạ Cô Tinh không khỏi hoài nghi đứa bé này rất giống với cô, mượn xác hoàn hồn, chết rồi sống lại!
Đường Hề Hề lúc này thật sự rất sợ hãi, không phải là sợ bà sẽ chết, mà là nếu mình khóc không ra thì sẽ bị bà đánh, cô bé không muốn bị đánh, vậy nên cô bé nhất định phải khóc!
Nghĩ đến đây, sống mũi và mắt cô bé cay xè, lập tức khóc òa lên.
“Cháu xin mọi người, hãy cứu bà cháu đi! Bà cháu bị xe đâm, các cô chú ơi, các anh chị ơi, cháu xin mọi người…”
“Tôi nói nghe nè cô gái, cô mau chóng đỡ người ta dậy đi rồi đưa đi bệnh viện, nhỡ điều trị chậm trễ thì bệnh tình sẽ chuyện biến xấu đi đấy!”
“Đừng đừng đừng! Ông à, ông đừng thêm phiền phức, còn chưa biết bà lão này bị thương ở đâu, không thể tùy tiện di chuyển được, nhỡ đâu sẽ làm vấn đề càng nghiêm trọng thêm!”
“Hóa ra là như vậy, vậy gọi xe cấp cứu trước, còn nữa phải gọi cả cảnh sát, đây cũng được gọi là tai nạn giao thông….”
Sau đó, một người nhiệt tình trên đường lấy điện thoại của họ ra và gọi cho 120 trước, rồi sau đó gọi cho 110.
Trong suốt quá trình, Dạ Cô Tinh và Lưu Hinh Đình chỉ đứng yên, im lặng quan sát, như làm ngơ trước ánh mắt và những lời trách móc của mọi người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

