Lưu Hinh Đình lập tức hiểu ra, giữa đôi lông mày giãn ra.
Sau khi Lận Hoán rời đi thì An Tuyển Hoàng đã tìm đến, Dạ Cô Tinh thấy sắc mặt anh không tốt, lông mày khẽ nhíu lại.
“Rảy ra chuyện gì vậy?”
Ánh mắt của người đàn ông sâu xa, sắc mặt cũng không hòa hoãn hơn chút nào: “Không có gì.”
Dạ Cô Tinh có chút hoài nghi, nhưng cô cũng không gặng hỏi thêm, và nép vào lồng ngực ấp áp của người đàn ông: “Hoàng, em mệt rồi.”
Người đàn ông vươn tay ôm lấy eo cô: “Chúng ta về nhà.”
“Vâng.”
Vừa bước vào phòng, Dạ Cô Tinh đã cởi bỏ đôi giày cao gót màu đen và nằm nhoài xuống giường, An Tuyển Hoàng cởi chiếc áo khoác ngoài, nới lỏng cổ áo rồi đè lên người cô.
Dạ Cô Tinh đẩy vai anh, nhưng người đàn ông không nhúc nhích, hít thở khó khăn, cô thì thầm nói: “Hoàng, em mệt rồi…”
“Ừ.” Nụ hôn bất ngờ đặt lên đôi môi đỏ mọng, điên cuồng mút lấy.
“Ưm…” Dạ Cô Tinh nghiêng đầu sang một bên: “Anh Hoàng, anh….”
“Đừng nói gì cả.” Anh hôn tới tấp, Dạ Cô Tinh nhíu mày, nếu ngay lúc đầu cô chỉ dựa vào trực giác, thì bây giờ cô có thể chắc chắn rằng An Tuyển Hoàng không hề ổn.
Giống như một người đi bộ qua một sa mạc, gần cận kề với cái chết, sự tồn tại của Dạ Cô Tinh chính là một ốc đảo có thể sống sót, đây đang là ảo ảnh hay sự thật, anh đang dùng cách riêng của mình để chứng minh điều đó!
Nụ hôn của người đàn ông vừa nhanh vừa vội, đôi môi của Dạ Cô Tinh run lên như lửa đốt, đột nhiên một cơn đau buốt từ môi dưới truyền đến, Dạ Cô Tinh thở hổn hển, đôi mắt run lên, dùng chút sức lực khéo léo đẩy người đàn ông ra, cô lật người lại và ngồi dậy, vẻ mặt sớm đã lạnh như băng.
“An Tuyển Hoàng, rốt cuộc là đã rảy ra chuyện gì vậy?” Chuyện gì lại có thể khiến anh phát điên lúc nửa đêm.
Đôi mắt của người đàn ông như chết lặng, vẫn giữ nguyên tư thế lúc bị đẩy ngã, cứng đờ như một bức tượng gỗ, ánh mắt tức giận và dục vọng đan xen lẫn nhau.
Lông mày cô nhíu lại và ánh mắt Dạ Cô Tinh trở nên sắc bén, nhưng khoảng khắc nhìn vào đôi mắt của người đàn ông, ánh mắt cô dần dần dịu dàng, liếm vết máu trên khóe môi, khẽ thở dài: “Hoàng, chúng ta là vợ chồng, là người yêu của nhau, là người bạn đời sẽ nắm tay đến hết cuộc đời, vậy nên, cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, em đều cùng anh đối diện.”
Ánh mắt của người phụ nữ sáng rực, nét mặt kiên định, cô đưa tay vuốt ve khuôn mặt cứng rắn và nghiêm nghị của người đàn ông, và hôn nhẹ lên đôi lông mày đang nhướng lên theo thói quen của anh.
Cô nói: “Hãy tin em…”
“Không được phép nhắc đến anh ta.” Người đàn ông nghiến răng dùng hết sức đè người phụ nữ xuống dưới thân mình, ánh mắt chạm nhau, chóp mũi đối diện nhau, trong mắt Dạ Cô Tinh hiện rõ sự bối rối.
Cô còn chưa từng gặp cái tên bệnh tật Kỷ Hạo Lâm kia, lúc này An Tuyển Hoàng đột nhiên nhắc tới anh ta, có lẽ nào….
Dạ Cô Tinh vươn tay ôm lấy khuôn mặt của người đàn ông, nhẹ nhàng hôn lên sống mũi thẳng của anh, tâm trạng bồn chồn của người đàn ông dần dần bình tĩnh trở lại.
“Kỷ… cái người đó có phải đã nói gì với anh không?” Giọng nói của người phụ nữ dịu dàng với một chút ma lực êm dịu an ủi lòng người.
Đôi môi mỏng của người đàn ông mím chặt, ánh mắt sâu thẳm nhưng không nói lời nào, chỉ đưa tay nắm lấy chiếc váy của Dạ Cô Tinh rồi dùng sức xe toạc, tiếng vải bị xé đột nhiên vang lên, Dạ Cô Tinh còn chưa kịp tức giận, một cảnh tượng dường như quen thuộc với cô chợt lóe lên trong đầu, hơn nữa còn có liên quan đến Kỷ Hạo Lâm, trong lòng cô đã phần nào hiểu ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)