Lận Hoán đã hiểu ra, nếu nhà họ Tần không làm chuyện gì sai, tai họa đương nhiên sẽ không ảnh hưởng đến nhà họ Lận, hay cho một kế hoạch hoàn hảo, để ba dòng họ trong bốn đại gia tộc đấu đá nhau, còn nhà họ An thì ngồi yên hưởng lợi!
Cô ta rất quan tâm đến thái dộ của Lận Tuệ đối với mình, nhưng cô lại vô cùng chán ghét sự uy hiếp này của Dạ Cô Tinh, bất kể thế nào cô ta vẫn không thể thốt ra cái từ “chị dâu” này được.
Nhưng chỉ thấy cô ta cười lạnh lùng: “Sao phải thế? Tôi biết cô ghét tôi, và tôi cũng ghét cô, chỉ là một cái xưng hô thôi, cô cảm thấy có ý nghĩa gì à?”
“Tôi ghét cô?” Vẻ mặt Dạ Cô Tinh ngạc nhiên, kỹ năng diễn xuất của cô rất tốt, không hổ là phái thực lực: “Ngày xưa không oán, ngày nay không thù, tôi ghét cô làm gì?”
Biểu cảm khá ngây thơ.
“Đừng có giả vờ.” Trong ánh mắt Kỷ Tu Viện hiện lên vẻ dịu dàng: “Tôi thích… anh họ, tôi biết là trong lòng cô không thoải mái.”
“Ha ha…” Dạ Cô Tinh bị cô gái ngốc nghếch này làm cho phải bật cười: “Quay bên phải 90 độ vừa hay có cái gương đấy, làm ơn hãy tự soi gương lại mình đi. Hơn nữa chuyện cô thích ai không hề liên quan đến tôi, dù cô có thực sự thích An Tuyển Hoàng, vậy thì đã làm sao? Một người đàn ông tốt chắc chắn sẽ có rất nhiều người phụ nữ thèm muốn, điều này chỉ chứng minh mắt chọn chồng của tôi tốt, trong số muôn vàn sự lựa chọn, cuối cùng lại chọn An Tuyển Hoàng, những thứ còn lại còn có thể nói lên điều gì? Cô Kỷ này,về việc ghét cô ấy? Đừng tự đánh giá mình cao quá!”
Ý nói rằng Dạ Cô Tinh tôi đây không thèm để mắt tới Kỷ Tu Viện cô, hai người chỉ là người qua đường mà thôi, cô không có tư cách gì để tôi phải ganh ghét, và chúng ta chỉ là người xa lạ.
Nói xong, cô quay người đi, chiếc khăn đen đung đưa, dáng vẻ yêu kiều, mỗi bước đi, cái nhìn và nụ cười của cô gần như làm chói mắt người khác.
“Dạ Cô Tinh, cô ức hiếp người quá đáng lắm rồi đấy!” Kỷ Tu Viện kìm nén sự tức giận vào trong lòng, nói xong thì rót rượu vào cái ly trên tay rồi đi thẳng về phía trước.
Ánh mắt hiện lên sự tức giận rồi dần dần thay vào đó là sự sảng khoái, cô ta muốn xem, liệu Dạ Cô Tinh còn có thể giả bộ làm một phu nhân đoan trang hào phóng sau khi bị một ly rượu vang đỏ đổ lên người nữa hay không, cô ta muốn tất cả mọi người ở đây đều biết thế nào gọi là vượn đội mũ người!
Dù quần áo có sang trọng đến đâu, cũng không thể che giấu đi sự thật về sự khác biệt đẳng cấp!
Dạ Cô Tinh, cô hãy đợi bị mất mặt đi!
Dạ Cô Tinh nhân tiện đỡ lấy cô ta: “Em họ, em bất cẩn thật đấy!” Trong giọng điệu hàm chứa sự trách móc còn có một chút lo lắng, mọi người nhìn vào chỗ bị ướt kia, trên mặt khẽ hiện lên vẻ mặt xấu hổ, ánh mắt cũng nhanh chóng nhìn sang hướng khác.
Kỷ Tu Viện cúi đầu, nhìn thấy dưới bụng mình bị ướt một mảng, hơn nữa chất lỏng đó còn có màu cam, trông như kiểu đái ra quần!
Một tiếng kêu lớn vang lên, cô ta nhanh chóng lấy tay che chỗ đó lại, ánh mắt xấu hổ nhìn mọi người xung quanh: “Không được nhìn, các người không được nhìn!”
Dạ Cô Tinh lạnh lùng nhếch môi, muối chơi cô thì cũng phải tự xem lại bản lĩnh của mình có đủ hay không đã!
“Mau nhìn xem! Cô chủ nhà họ Kỷ làm sao vậy? Ôi…kìa! Chỗ đó của cô ấy….”
“Đây không phải là quá phóng túng rồi sao?”
“Không phải nói là tên viện trong danh viện sao? Sao lại không có một chút hình tượng nào vậy? Thật là khiến người ta thất vọng….”
“Không chừng đây lại là một cô nàng lẳng lơ, thế mà lại bị ướt ở chỗ đó!”
“Này này… ai nói muốn lấy cô chủ nhà họ Kỷ, muốn nằm trên chiếc giường trải đầy vinh hoa phú quý ấy nhỉ! Hahah…”
“Haiz, thanh niên bây giờ kỳ cục ghê! Thói đời về sau, lòng người khó đoán!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

