Dạ Cô Tinh thở dài, trẻ con vô tội, người Hoa Kiều định cư ở Australia kia có lẽ cũng sẽ không đối xử tệ bạc với cô bé…
Trước đó, bởi vì hai đứa còn quá nhỏ, Dạ Cô Tinh đặt hai cái giường trẻ con ở ngay bên cạnh giường lớn, để cô tiện chăm sóc hai đứa nhỏ. Chớp mắt, hai đứa nhỏ đã được 6 tháng tuổi, người nào đó bắt đầu lên kế hoạch đuổi chúng đi, hôm qua anh bảo An Cẩn và An Du chuyển đồ của bọn nhỏ tới phòng dành cho trẻ em.
Dạ Cô Tinh không nói gì, từ lúc anh sắp xếp, trong lòng cô đã đoán chuyện này sẽ không thuận lợi vậy, quả nhiên, mới ngày đầu tiên đã không ổn rồi.
Đột nhiên thay đổi một môi trường mới, người trưởng thành cũng không thể quen được, huống hồ là hai đứa trẻ? Cũng không thể trách hai đứa nhỏ có thái độ khác thường được, hơn nửa đêm còn chưa ngủ…
Cô để hai bé nằm vào giữa, Dạ Cô Tinh nằm xuống bên cạnh, cô đưa tay vỗ cái bụng tròn vo, trắng nõn của con gái: “Con gái ngoan, chúng ta ngủ nha…”
Người đàn ông ho nhẹ hai tiếng, Dạ Cô Tinh không để ý tới, anh lại ho, nhưng cô vẫn chẳng thèm để ý.
An Tuyển Hoàng nhìn hai đứa nhỏ đang nằm ở giữa giường với vẻ mặt u ám, ánh mắt bất lực: “Vợ ơi, để An Cẩn, An Du dỗ con đi…”
Dạ Cô Tinh nghiêng đầu trợn mắt liếc anh: “Ngày hôm qua không phải đã… Hôm nay không thể nghỉ ngơi một chút à?”
“Không thể.”
Dạ Cô Tinh liếc nhìn anh từ trên xuống dưới, cuối cùng chăm chú nhìn vào một bộ phận nào đó của anh, nghiêm túc nói: “Đừng nghĩ tuổi còn trẻ mà muốn giày vò như vậy, không đến khi về già sẽ lực bất tòng tâm đấy.”
Mặt người đàn ông trong chốc lát đã đen như đít nồi nghiến răng nghiến lợi nói: “Em chờ đấy…”
Chỉ vì lời “khuyên răn” này mà một con cừu non nào đó đã bị nuốt chửng, suýt nữa thì mất cả cái mạng nhỏ!
Ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, chân Dạ Cô Tinh mềm nhũn xuống giường rửa mặt, còn bóng dáng anh thì đã không thấy đâu.
Cô đến phòng thể hình tập yoga một tiếng trước, từ trên lầu đi xuống, đúng lúc cô gặp được Minh Chiêu, nên dừng lại.
“Chiến Dã thế nào rồi?”
Lúc cô rời khỏi Việt Nam, Chiến Dã hôn mê bất tỉnh, sống chết chỉ có thể dựa vào số phận, trước kia Dạ Cô Tinh cũng chẳng quan tâm anh ta sống hay chết.
Nếu chết, thì mọi chuyện xong hết, còn sống, thì là may mắn trong bất hạnh.
Cô đã làm việc mà cô nên làm, còn về phần kết quả, vốn chẳng quan trọng.
“Bên Việt Nam truyền tin đến, sau khi chúng ta rời đi, ngày hôm sau anh ấy đã tỉnh lại, bị thương nặng ở tay và chân, miễn cưỡng bảo vệ được tính mạng, nhưng đã trở thành… người vô dụng…”
Minh Chiêu nói từng chữ một, có chút khó khăn. Đối với người như họ, trở thành kẻ vô dụng còn đáng sợ hơn cả cái chết, anh không biết rốt cuộc Chiến Dã đang khăng khăng giữ cái gì, cũng không hiểu vì sao anh ta lại phản bội gia chủ vì Ôn Hinh Nhã, đáng sao?
“Gần đây anh có vẻ rất thân với Lạc Lạc.” Dạ Cô Tinh nhìn anh, cười như không cười.
Minh Chiêu bất ngờ, rũ mắt theo bản năng, môi ngập ngừng, lại không nói gì, hai tai đỏ lên, cả người không còn sự bình tĩnh như ngày thường nữa, mà lại mất tự nhiên, mơ hồ cảm thấy lo lắng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)