Kỷ Tu Viện sững sờ, ngạc nhiên trước phản xạ của người kia, cô ta vội vàng né tránh, trong lúc phân tâm, cô ta giẫm lên chiếc váy, loạng choạng suýt nữa thì ngã xuống đất, mọi người há to miệng kinh ngạc, cuối cũng đã đứng vững lại được, nhưng tư thái hoàn hảo đã biến mất, thay vào đó là một dáng đứng có chút ngượng ngùng.
“Thay bộ đi.”
An Tuyển Hoàng ừ một tiếng rồi hai người cùng nhau lên xe.
…
Dưới tiếng đàn violon du dương, người phụ nữ trở thành tâm điểm của mọi ánh mắt săn đuổi tại hiện trường. Cô ta có nước da trắng trẻo và dáng vẻ thanh tú, ngoài Kỷ Tu Viện, chủ nhân của bữa tiệc này thì còn có thể là ai?
Nhưng trong những ánh mắt ấy, lại không có ánh mắt của người mà cô ta mong đợi nhất.
Đôi mắt xẹt qua chút ảm đạm, nụ cười vẫn không thay đổi, nhưng trong lòng cô ta lại có chút ngổn ngang, nhìn theo tầm mắt của người đàn ông, cô ta nhìn thấy người phụ nữ đứng bên cạnh anh, trong lòng của Kỷ Tư Viện đầy chua xót.
Cảm nhật được ánh mắt từ xa nhìn tới, Dạ Cô Tinh lạnh lùng quay lại, sau đó khẽ cong môi cười, nâng ly rượu nhìn về phía Kỷ Tu Viện, trong ánh mắt đầy ẩn ý.
Khoảng hở chữ V sâu để lộ xương đòn mỏng manh, dải ruy băng đen buông thõng trên vai, chiếc váy ôm, dài đến mắt cá chân và đôi giày cao gót màu đen đơn giản, có thể nhìn thấy rõ điểm nhấn lớn nhất của chiếc váy này không phải ở trên, mà là mặt sau, thiết kế khoét rỗng để lộ tấm lưng trắng bóc và thẳng tắp của người phụ nữ.
Sắc mặt An Tuyển Hoàng nhất thời tối sầm, không kìm được chen vào: “Thay.”
Dạ Cô Tinh xõa mái tóc dài, mím chặt đôi môi đỏ mọng, đi đôi giày cao gót về phía người đàn ông, lại gần, rồi lại gần…
Cho đến khi cơ thể hai người chạm vào nhau, và không còn khoảng cách.
Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở dồn dập, người phụ nữ thở dài còn người đàn ông thì thở hổn hển.
Dạ Cô Tinh ngước mắt nhìn nghiêng, trong khoảng khắc đã nhìn thấy cô nở nụ cười quyến rũ, môi đặt lên cằm người đàn ông, để lại dấu môi đỏ tươi, biểu cảm trong ánh mắt lại vô vùng thuần khiết: “Anh Hoàng, nhịn tim của anh, nhanh quá đi.”
Đàn ông như những sinh vật luôn quen với sự phản công, đặc biệt là trong phương diện tình yêu, họ luôn tự chủ và độc đoán.
An Tuyển Hoàng giơ cánh tay dài ra ôm lấy cái eo mảnh khảnh của người phụ nữ vào lòng, ánh mắt tối sầm lại, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.
Dạ Cô Tinh quay đầu tránh đi, đôi môi ấp áp của người đàn ông đặt xuống cái cổ trắng nõn của người phụ nữ, hương hoa sơn trà lập tức bay tới, mùi hương nồng nàn thơm ngát.
Một phát bắn trượt, người đàn ông đuổi thêm lần nữa nhưng Dạ Cô Tinh đã không cho anh được toại nguyện.
An Tuyển Hoàng mất kiên nhẫn than thở: “Ngoan nào, đừng cử động…”
Dạ Cô Tinh nghiêng đầu cười: “Nghe nói nam nữ hôn nhau thì người đàn ông là người ăn son, anh không sợ trúng độc à?”
“Không sợ. Được chết dưới hoa mẫu đơn cũng rất lãng mạn.”
“Chậc chậc… giờ ngay cả những này cũng học được, An Tuyển Hoàng, anh thật là có bản lĩnh!” Đó có thể là lời khen ngợi hoặc phủ nhận, đều có nhiều ý nghĩa sâu xa.
“Làm người thì phải có tiến bộ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)