Sau khi thay váy xong bước ra ngoài, Dạ Cô Tinh chọn một đôi giày cao gót cao 7 phân màu đen, ngay lúc cô cúi người, ánh mắt người đàn ông như lửa thiêu nhìn chằm chằm vào tấm lưng trắng như tuyết của cô!
“Đưa tay cho em.” Cô ấy ngồi trên ghế đá trong chòi nghỉ mát, Minh Chiêu ngồi ngay đối diện, bờ môi mỏng mím chặt, vẻ mặt lạnh lùng.
Nghe vậy, chần chừ một hồi, nhưng cuối cùng anh ta cũng đưa tay của mình ra.
Người đàn ông hơi tí là cầm vào cổ tay cô ấy, làm như đang cướp con gái nhà người ta vậy.
Vẻ mặt của Minh Chiêu vẫn không thay đổi, nhưng trong đôi mắt lạnh lẽo lại bị làm tan chảy bởi một hơi ấm áp, nhiệt độ cơ thể của một người khác giới cứ thế mà truyền đến tận đáy lòng, có một sự ấm áp không thể diễn tả được, giống như ngọn lửa bốc cháy trong khu rừng gữa đêm khuya, làm bừng sáng thế giới và xua tan đi cái lạnh lẽo xung quanh.
Chỉ thấy người đàn ông sững sờ một hồi rồi mới gật đầu nói: “Được.” Sau này sẽ nắm như thế này.
Anh Tử Lạc bĩu môi, trong ánh mắt có chút thất vọng, hậm hực nói: “Sao anh lại do dự lâu vậy làm gì? Nắm cái tay thôi mà cũng khiến anh phải suy nghĩ lâu thế à?”
“Không.” Anh ta chỉ bị cảm giác mới lạ ấy thu hút và muốn tìm hiểu rõ.
Anh Tử Lạc lườm: “Mỗi lần mở miệng anh không thể nói nhiều thêm vài từ à?”
Minh Chiêu suy nghĩ: “Có thế.”
“…”
Anh Tử Lạc đảo mắt, cô nhẹ nhàng lắc lư hai bàn tay đang nắm chặt, giả vờ vô tình hỏi: “Trước đây anh đã từng nắm tay ai như thế này chưa?”
Minh Chiêu nói thật lòng: “Có rồi.”
Sắc mặt cô gái tối sầm lại, giằng tay của mình ra, để bàn tay của Minh Chiêu cứng đơ giữa không trung, nhưng trong lòng chợt có chút ảm đạm, yết hầu khẽ động đậy, ánh mắt hoài nghi.
“Chậc chậc…” Anh Tử Lạc nhìn anh ta một lượt từ trên xuống dưới “Khá lắm! em tưởng anh không biết cái gì, hóa ra là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi?”
Người đàn ông càng thêm hoài nghi, lông mày cau lại: “Nghĩa là gì vậy?”
Anh Tử Lạc đột nhiên đứng lên, đi đến bên cạnh Minh Chiêu, từ trên nhìn xuống anh ta, sau đó đôi môi đỏ mọng của cô chạm vào bờ môi lạnh lẽo của người đàn ông mà không hề báo trước, rồi cô nhanh chóng lùi lại.
Đôi lông mày khẽ nhướng lên, ánh mắt có chút mê hoặc, khiến trái tim của người đàn ông bấm loạn: “Vậy….thế này thì sao?”
Toàn thân Minh Chiêu cứng đờ, chỉ cảm thấy một mùi thơm phẳng phất qua, sau đó có cái gì đó chạm vào môi, giống như một sợi lông tơ phất qua, rõ ràng là thật nhưng lại giống như chỉ là ảo giác.
Anh ta nuối nước bọt, yết hầu cử động, trong lòng có một cảm giác phấn khích lạ lùng khiến anh ta muốn khám phá thêm, đột nhiên anh ta cảm thấy miệng mình có chút khô, một ngọn lửa đang cháy hừng hực trong lồng ngực.
Anh Tử Lạc nhìn dáng vẻ sững sờ của người đàn ông, lẩm bẩm nói: “Thật là ngốc…”
Nhìn tâm tình trong ánh mắt của cô gái chuyển sang hướng khác, ánh mắt của Minh Chiêu tối sầm lại, đôi mắt lóe sáng.
“Này, em đang hỏi anh đấy!”
“Cái gì cơ?”
Vành tai Anh Tử Lạc đỏ bừng, cắn răng, tức giận nói: “Em hỏi – đã có ai từng làm giống như vừa em làm với anh chưa? Đồ ngốc!”
“Làm như thế nào cơ?”
Anh Tử Lạc trợn tròn hai mắt, nhưng hai má thì càng lúc càng đỏ, cô ấy cắn chặt môi dưới: “Chính là như vừa nãy đó!”
“Như vừa nãy là như thế nào cơ?”
Anh Tử Lạc sốt ruột đến sắp phát khóc: “Chính là như thế… ưm–”
Môi và răng chạm vào nhau, Minh Chiêu siết chặt lấy bờ vai gầy của cô gái, đôi tay anh ta mạnh mẽ một cách ngạc nhiên, động tác của anh ta có chút lúng túng và Anh Tử Lạc mở to hai mắt, có vẻ như bị sốc, nhìn gần đôi lông mày cứng rắn và kiên quyết của người đàn ông, sự ngọt ngào chảy đến tận đáy lòng, cô ấy chậm rãi nhắm mắt lại, trong lòng thầm nghĩ, người đàn ông này hiểu ra rồi à?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)