Lận Hoán vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại vô cùng sợ hãi, người phụ nữ này chắc chắn không phải hạng người bình thường, chả trách nhà họ Tần lại thất bại dưới tay cô và bây giời phải thoi thóp, thảo nào người lạnh nhạt như An Tuyển Hoàng lại có tình cảm với cô…
Không có gì ngạc nhiên, tiếp theo là điệu nhảy mở màn được nhiều người mong đợi, có vẻ như cô ta sẽ chọn một bạn nhảy trong số những vị khách có mặt ở đây.
Nhiều thanh niên đẹp trai tuấn tú chỉnh đốn lại trang phục, sợ sẽ mạo phạm đến người đẹp, chỉ cần lọt vào mắt xanh của cô Kỷ, thì sẽ nhận được sự giúp đỡ của nhà họ Kỷ, và họ đang rất mong đợi cái ngày một bước lên mây đó!
Cô gái đi dọc con đường với nụ cười đoan trang, dáng điệu uyển chuyển, và đi đến đâu cô ta cũng cảm nhận được ánh mắt ngưỡng mộ, đám người tự động nhường đường cho cô ta.
Từ khi bước vào cửa, ánh mắt của An Tuyển Hoàng không hề rời khỏi Dạ Cô Tinh, có rất nhiều người muốn tiến tới nói chuyện, nhưng đều bị khuôn mặt lạnh lùng không ai dám đến gần của anh khiến người ta phải khiếp sợ, ngay cả mở lời cũng không có cơ hội.
Còn về Kỷ Tu Viện làm gì, xung quanh rảy ra chuyện gì anh cũng đều không để ý đến, nếu không phải Dạ Cô Tinh kiên quyết đi thì giờ anh đã ôm trọn hương thơm ấm áp và cùng cô phiên vẫn phúc vũ ở nhà rồi!
Nhìn thấy Kỷ Tu Viện đứng cách anh một bước, với nụ cười dịu dàng và mặt mày đầy ẩn tình, Dạ Cô Tinh cười nhạt và đôi mắt cô tối sầm lại.
Chiếc váy dài màu tím hồng có dáng thướt tha, ánh mắt cô gái xinh đẹp chờ đợi, một lễ nghi chuẩn mực của con gái nhà gia giáo: “Anh họ, Tiểu Viện có thể có vinh hạnh được mời anh khiêu vũ cùng không?”
Nói xong, cô ta quay sang liếc nhìn Dạ Cô Tinh với vẻ mặt khiêu kích.
Nụ cười của Dạ Cô Tinh vẫn không thay đổi, trong ánh mắt cũng không hề có chút chấn động, giống như thủ đoạn của đối phương không hề đáng để cô quan tâm, nhỏ nhặt không đáng kể, trong mắt của Kỷ Tu Viện nhanh chóng lóe lên một tia xấu hổ, cô ta cắn chặt môi, nhìn chằm chằm về phía An Tuyển Hoàng mỉm cười.
Cô ta nghĩ, trước mặt nhiều người như vậy, lại còn lại sinh nhật của cô ta nữa, anh họ nhất định sẽ nể mặt cô ta, hơn nữa nhà họ An và nhà họ Kỷ cũng là thông gia của nhau, sẽ không vì một điệu nhảy mà làm mất lòng nhau chứ, Kỷ Tu Viện rất tự tin rằng An Tuyển Hoàng sẽ đồng ý nhảy cùng mình!
Huống hồ, cũng chỉ là một điệu nhảy thôi, cũng không mang ý nghĩa gì.
Nhìn bề ngoài thì Dạ Cô Tinh có vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng sớm đã vô cùng phẫn nộ, cô thực sự muốn bổ đầu của người phụ nữ này ra xem, có phải bên trong toàn là bã đậu hay không! An Tuyển Hoàng có tính sạch sẽ, nên tin đồn anh không gần phụ nữ cũng là vì nguyên nhân này, Kỷ Tu Viện rõ ràng đã biết, nhưng vẫn nhất quyết làm, lại còn tự tin nghĩ rằng An Tuyển Hoàng sẽ dễ bị lừa?
Quả nhiên, An Tuyền Hoàng còn không thèm nhìn cô ta lấy một cái, rõ ràng là chuyện này không liên quan gì đến anh.
Bầu không khí bỗng trưng trệ, người phụ nữ mạnh dạn mời khiêu vũ nhưng người đàn ông lại làm ngơ, có không biết bao nhiêu người đau lòng vì không được ôm người đẹp, mà anh lại lạnh lùng bỏ rơi người ta, chủ động đưa đến tận miệng mà lại không ăn!
Khuôn mặt hồng hào của Kỷ Tu Viện tái nhợt, bờ môi ngập ngừng, khóe mắt ngấn lệ.
An Tuyển Hoàng sừng sững bất động, như một tảng băng cao vút, không quan tâm đến ánh mắt của người khác, kiêu căng ngạo mạn làm theo ý mình.
Lúc này một giọng nói trong trẻo của một người đàn ông vang lên từ phía sau An Tuyển Hoàng: “Cảm ơn lời mời của em họ.” Một bàn tay to đầy đặn vươn ra phía Kỷ Tu Viện, lập tức giảm bớt đi bầu không khí ngại ngùng lúc này.
“Hoán, con mới từ Mỹ trở về, đây cũng là lần đầu tiên gặp lại Tu Viện nhỉ? Hai anh em cứ từ từ nói chuyện với nhau…”
Bà Kỷ nói xong, bầu không khí ngay lập tức dịu đi, điệu Van êm tai vang lên, và cả hai cùng bước vào sàn nhảy.
Một giây sau, An Tuyển Hoàng nghiêng người, đưa cánh tay phải ra, lòng bàn tay ngửa lên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn vào mắt Dạ Cô Tinh, mỉm cười: “An phu nhân, cùng nhảy một điệu nhé.”
Dạ Cô Tinh đáp lại một cách tao nhã, năm ngón tay bé nhỏ xinh xinh đặt lên lòng bàn tay vừa to vừa ấm áp của người đàn ông, hai người nắm tay nhau: “Rất vinh hạnh.”
Hai người giống như đôi thiên nga đen ôm nhau trong bóng tối, bí ẩn, tao nhã, quý phái và độc nhất vô nhị.
Ánh đèn nổi bật của Kỷ Tu Viện và Lận Hoán bị cướp đi, theo như tầm mắt có thể nhìn thấy, trọng tâm đã chuyển sang cặp đôi đang khiêu vũ, dịu dàng và lưu luyến, ánh sáng mập mờ lôi cuốn.
Ai nói gia chủ An Tuyển Hoàng của nhà họ An là người có trái tim lạnh giá, thủ đoạn đanh thép? Dù có đanh thép đến đâu thì cũng sẽ nhanh chóng trở nên dịu dàng khi đứng trước mặt vợ yêu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

