Câu hỏi này đánh thẳng vào nơi sâu thẳm nhất trong lòng Hồng Tụ.
Lúc này Hồng Tụ vẫn còn chút lúng túng nhưng cô ấy vẫn cố trấn tĩnh lại và hành lễ với Nguyễn Hàm Chương.
Cô ấy lấy một miếng bánh hạt dẻ đặt trước mặt Nguyễn Hàm Chương rồi khẽ khàng thưa: “Sợ chứ ạ.”
Nói đến đây, cô ấy khựng lại một chút rồi tiếp lời: “Nhưng cũng không hẳn là quá sợ.”
Đến lúc này, Hồng Tụ đã hoàn toàn bình tâm trở lại.
Cô ấy không giống như Thanh Đại luôn vô tư vô lo nên không nhìn ra tình hình. Kể từ khi Nguyễn Hàm Chương nhập cung đến nay, cô ấy luôn quan sát thật kỹ lưỡng.
Chỉ trong vòng hai ngày, cô ấy đã phát hiện ra giữa Nguyễn Hàm Chương và Cô Bội Lan có sự gượng gạo rất lớn.
Mối quan hệ giữa hai người họ vốn chẳng giống chủ tớ mà ngược lại trông như kẻ thù.
Chẳng phải Nguyễn Hàm Chương chán ghét Cô Bội Lan mà là Cô Bội Lan chán ghét Nguyễn Hàm Chương. Bà ấy tự cho rằng mình che giấu rất tốt nhưng giọng điệu nói chuyện và ánh mắt nhìn người là những thứ không thể giấu nổi.
Hồng Tụ có thể cảm nhận rõ ràng rằng Cô Bội Lan không thích, thậm chí là coi thường Nguyễn Hàm Chương.
Điều này vô cùng kỳ lạ.
Trong lòng Hồng Tụ gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Lần đầu tiên Nguyễn Hàm Chương đi thị tẩm, vốn dĩ là Cô Bội Lan đi cùng cô tới điện Đan Nhược. Thế nhưng chỉ một khắc sau, Cô Bội Lan đã khập khiễng quay về rồi bảo cô ấy đi hầu hạ Nguyễn Hàm Chương.
Kể từ đó, Hồng Tụ càng thêm thận trọng.
Điều khiến Hồng Tụ nghi ngờ nhất chính là lần đầu tiên cô ấy theo Nguyễn Hàm Chương đi thỉnh an Thái hậu nương nương. Vừa mới từ cung Thọ Khang trở về Đường Lê Các thì Nguyễn Hàm Chương đã được bệ hạ triệu đến cung Càn Nguyên hầu giá.
Vết thương ở chân của Cô Bội Lan mãi không thuyên giảm nhưng bà ấy không để Hồng Tụ tiếp tục hầu hạ tiểu chủ mà lại bắt cô ấy ở lại trong cung rồi phái Thanh Đại đi theo tiểu chủ đến cung Càn Nguyên.
Mọi sự sắp xếp của bà ấy thì tiểu chủ chưa bao giờ phản đối.
Hồng Tụ bị Cô Bội Lan giữ lại và bị bà ấy quở trách nghiêm khắc, đồng thời bắt cô ấy phải mô tả chi tiết mọi diễn biến của buổi thỉnh an tại cung Thọ Khang.
Điều Cô Bội Lan quan tâm hơn cả không phải là các phi tần khác mà lại là Nguyễn Hàm Chương đã nói gì và làm gì.
Đến đây, Hồng Tụ đã có thể khẳng định rằng giữa Cô Bội Lan và Nguyễn Hàm Chương chắc chắn có một bí mật không thể để ai biết.
Cô Bội Lan hoàn toàn không giống một bà vú đã nuôi nấng dạy dỗ Nguyễn Hàm Chương từ nhỏ.
Bà ấy giống một kẻ giám sát hơn.
Giám sát mọi cử nhất động của Nguyễn Hàm Chương và theo dõi xem cô làm thế nào để trở thành sủng phi.
Càng hiểu rõ bao nhiêu Hồng Tụ lại càng sợ hãi và cẩn thận bấy nhiêu.
Cho đến tận hôm nay.
Vì Hồng Tụ vốn điềm đạm, già dặn lại ngoan ngoãn nghe lời nên Cô Bội Lan thích để cô ấy đi cùng Nguyễn Hàm Chương khi ra ngoài cung điện hơn.
Hôm nay cũng vậy.
Trong lòng Hồng Tụ luôn canh cánh nỗi lòng và vô cùng thận trọng, thế nên chỉ cần rời khỏi Đường Lê Các là cô ấy đều hết sức chú ý đến Nguyễn Hàm Chương.
Sau khi từ Lãm Nguyệt Các đi xuống, cô ấy phát hiện Nguyễn Hàm Chương cứ nhìn chằm chằm vào tay áo của Đức phi nương nương.
Khi tiểu chủ nói muốn dâng trà cho Từ Đức phi rồi trao cho cô ấy một ánh mắt, gần như ngay lập tức Hồng Tụ đã hiểu ý.
Thậm chí không cần đến một lời nói nào.
Dù chỉ mới ở cạnh nhau một tháng mà hai người đã có thể tâm đầu ý hợp đến mức này thật khiến người ta phải cảm thán.
Người cảm thán nhất chính là Nguyễn Hàm Chương.
Cô thậm chí không ngờ rằng Hồng Tụ lại thông minh và phối hợp nhịp nhàng đến thế.
Bởi vì ngay từ sớm cô đã phát hiện ra Hồng Tụ đã nhận ra sự bất thường ở Đường Lê Các.
Suy cho cùng thì hậu cung cũng chỉ có bấy nhiêu diện tích.
Đừng nói tới Đường Lê Các, ngay cả cung điện của các nương nương chủ vị cũng chỉ có trước sau hai dãy nhà. Chủ tử và cung nhân đều sống cùng nhau nên hằng ngày ra vào đều chạm mặt, chỉ cần để tâm một chút và đầu óc linh hoạt là có thể nhận ra điểm bất ổn.
Đặc biệt là Cô Bội Lan còn có thái độ không kiêng dè gì như thế, chẳng qua là bà ấy đang cậy thế hai cung nữ nhỏ nhoi này không nơi nương tựa và đánh giá rằng mạng người thấp kém thì đầu óc cũng sẽ ngu muội.
Nhưng Hồng Tụ vẫn nhìn ra được manh mối.
Nguyễn Hàm Chương cảm thấy rất an ủi và vui mừng.
Cô đã không nhìn lầm người.
Nguyễn Hàm Chương thong thả ăn bánh hạt dẻ trong khi Hồng Tụ hạ thấp giọng, chậm rãi nói: “Nô tỳ đã nhận nương nương làm chủ thì tự nhiên phải làm việc cho nương nương.”
Nói đến đây, Hồng Tụ lại khựng lại một chút.
“Nô tỳ cũng không phải chỉ trung thành một cách mù quáng mà nô tỳ cũng có tư tâm của mình.” Cô ấy ngước mắt nhìn Nguyễn Hàm Chương một cách chân thành: “Nô tỳ có thể nhìn ra nương nương là người thông tuệ, nhạy bén lại có kiến thức sâu rộng. Kể từ khi nương nương nhập cung, những lúc đến cung Càn Nguyên hầu giá phần lớn đều là nô tỳ đi cùng nên bệ hạ có thái độ thế nào với nương nương nô tỳ đều thấy rất rõ.”
“Còn bà ấy,” Hồng Tụ chọn một từ để diễn đạt: “Có chút ngốc.”
Nguyễn Hàm Chương: “...”
Nguyễn Hàm Chương phụt một tiếng rồi bật cười thành tiếng.
Cô ăn nốt miếng bánh hạt dẻ rồi phủi tay, sau đó nhìn quanh một lượt: “Em có mang theo khăn tay không?”
Hồng Tụ mím môi rồi từ từ nở nụ cười: “Vâng, tạ ơn nương nương.”
Sau khi rời khỏi ngự uyển, Nguyễn Hàm Chương dẫn Hồng Tụ chậm rãi đi dạo trong các ngõ nhỏ của cung đình.
Gần đến giờ Ngọ, mặt trời tỏa nắng gay gắt, trên lối đi trong cung không có bóng râm nên hầu như chẳng thấy bóng dáng cung nhân nào.
Đến lúc này, Nguyễn Hàm Chương mới lên tiếng: “Em đã phát hiện ra rồi mà còn dám làm việc cho ta, quả thực là vừa thông minh vừa có gan dạ.”
“Cô Bội Lan không phải ngốc mà bà ấy chỉ quá ngạo mạn mà thôi.”
“Sự ngạo mạn đó khiến bà ấy coi thường người khác, đặc biệt là những người mà họ cho là hạ đẳng. Họ nghĩ rằng kẻ hạ đẳng không được đi học, cũng không được dạy dỗ thì nhất định sẽ thấp kém và ngu ngốc hơn những gia đình quyền quý như họ, cả đời này không thể ngóc đầu lên được.”
Nguyễn Hàm Chương không trực tiếp tiết lộ thân phận của mình nhưng giọng điệu nói chuyện lại chứa đựng hàm ý sâu xa.
“Tại sao em không đi tố giác?”
Hồng Tụ lắc đầu: “Nương nương, nô tỳ đâu có ngốc.”
“Tố giác nương nương thì nô tỳ được lợi ích gì chứ? Chưa kể đến việc nô tỳ chẳng có chút bằng chứng nào, chỉ dựa vào lời nói suông mà muốn vu khống sủng phi sao? Chẳng lẽ nô tỳ bị điên rồi à, vả lại...”
Hồng Tụ nói tiếp: “Nô tỳ vốn nhát gan.”
“Hậu quả của việc tố giác thất bại không phải là thứ mà một cung nữ tam đẳng như nô tỳ có thể gánh vác được. Vạn nhất có thành công đi nữa thì trong cung này còn vị nương nương nào dám dùng nô tỳ? Cho dù nô tỳ có đến Thượng cung cục thì cũng chẳng còn cơ hội thăng tiến. Còn nếu không thành, cả nhà họ Nguyễn và nương nương đều sẽ không tha cho nô tỳ. Dù thành hay bại thì nô tỳ cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.”
“Chuyện tốn công vô ích như thế này thì chỉ có kẻ ngốc mới làm.”
Nguyễn Hàm Chương khẽ bật cười.
Cô liếc nhìn Hồng Tụ rồi dần dần thả lỏng người hơn.
“Hồng Tụ, em cứ yên tâm đi, cho dù chuyện giữa ta và Cô Bội Lan có là gì thì cũng sẽ không để liên lụy đến các em đâu.”
Đôi mắt phượng của cô sâu thẳm và trong trẻo, ánh mắt toát lên một sự kiên định khiến người ta phải tin phục.
Suốt một tháng qua, mặc dù Hồng Tụ vẫn chưa nhìn thấu được cô là người thế nào nhưng cô ấy biết rất rõ rằng Nguyễn Hàm Chương đối xử với mình và mọi người đều rất tốt.
Những gì cô đã hứa chắc chắn sẽ làm được.
Lúc này đang ở trên đường trong cung, Hồng Tụ không thể quỳ xuống hành lễ nên chỉ khẽ nhún người thưa: “Nương nương, sau này người muốn làm gì cứ việc sai bảo nô tỳ.”
Nguyễn Hàm Chương khẽ nhếch môi cười nhạt: “Thật khéo, ta đang có một việc đây.”
Sau khi về cung, Hồng Tụ đã đi đến Thái y viện một chuyến, khi cô ấy trở về cũng là lúc bữa trưa được mang tới.
Buổi chiều không có việc gì nên Nguyễn Hàm Chương thoải mái đánh một giấc trưa, mãi đến cuối giờ Thân thì Cô Bội Lan mới vội vàng trở về.
Vừa bước chân vào Đường Lê Các, bà ấy đã sai bảo Thanh Đại rót trà cho mình, lại còn gọi Hồng Tụ đến giúp bà ấy lau mặt rửa tay.
Nguyễn Hàm Chương đang ngồi bên cửa sổ làm kim chỉ, nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên: “Cô cô vất vả rồi.”
Nhờ biểu hiện trong một tháng qua nên vốn dĩ thái độ của Cô Bội Lan đối với cô đã dịu đi đôi chút, nhưng sau chuyến quay về nhà họ Nguyễn này, sự ngạo mạn và khinh bỉ trong mắt bà ấy lại một lần nữa trỗi dậy.
“Tất nhiên là vất vả rồi.”
Bà ấy nói với giọng mỉa mai: “Tôi phải ra khỏi cung từ lúc trời chưa sáng, dọc đường cứ phải hối hả đi đứng cho nhanh mới kịp về đến nhà vào buổi trưa để gặp lão gia và phu nhân, sau đó vội vàng dùng bữa trưa rồi lại phải tức tốc quay về đây.”
“Lúc vào cung lại còn phải xếp hàng kiểm tra, cứ thế mà trì hoãn mất gần một canh giờ mới có thể gặp được nương nương đấy.”
Lời bà ấy nói nghe như thể bà ấy đã phải vất vả chịu khổ vì Nguyễn Hàm Chương trong chuyến đi này vậy.
Thực chất cả hai đều hiểu rõ rằng bà ấy làm tất cả chỉ vì nhà họ Nguyễn.
Thanh Đại không nhận ra giọng điệu mỉa mai của Cô Bội Lan nhưng Hồng Tụ thì kín đáo liếc nhìn Nguyễn Hàm Chương một cái rồi im lặng không nói gì.
Nguyễn Hàm Chương phẩy tay với cô ấy, khuôn mặt vẫn tươi cười rạng rỡ: “Cô cô vất vả rồi, buổi tối ta sẽ bảo Ngự thiện phòng làm thêm món gân hươu xào hành mà cô cô thích nhất để thù lao cho cô cô nhé.”
Cô Bội Lan hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt lúc này mới dịu đi đôi chút.
Sau khi hai cung nữ hầu hạ xong, Cô Bội Lan phẩy tay cho cả hai lui xuống.
“Lúc nãy khi tôi quay về cung có nhìn thấy Sầm Y chính lại đi đến tiền điện, chẳng biết là Mộ Dung Tiệp dư có phải lại mắc bệnh gì nữa không.”
Đôi mắt Nguyễn Hàm Chương thoáng dao động, cô khẽ thở dài một tiếng: “Nương nương thân thể vốn yếu ớt, thật khiến người ta phải lo lắng.”
Cô Bội Lan liếc nhìn Nguyễn Hàm Chương, chẳng biết vì lý do gì mà đột nhiên bà ấy khẽ bật cười.
“Ba ngày nữa lão gia và phu nhân sẽ nhập cung rồi.”
Bà ấy hiếm khi tỏ ra tử tế với Nguyễn Hàm Chương: “Nương nương có thấy vui không?”
Nguyễn Hàm Chương chớp chớp mắt rồi cũng dịu dàng nở nụ cười theo: “Vui chứ ạ.”
Cô hỏi: “Cô cô, không biết họ có khỏe không?”
Cô không nói rõ cụ thể là ai nhưng Cô Bội Lan lại hiểu được ngay.
Chỉ thấy bà ấy có chút không tự nhiên mà vân vê vạt áo, khẽ khắng giọng một cái rồi nói một cách mập mờ: “Vẫn rất tốt.”
“Đại quản gia rất chiếu cố họ và đang dự tính ít lâu nữa sẽ sắp xếp công việc trong phủ cho họ. Như vậy cũng coi như được hoàn lương, sau này cuộc sống sẽ ổn định thôi.”
Trong lòng Nguyễn Hàm Chương thầm cười nhạo.
Nếu không biết Mạt Lỵ và Thạch Đầu đã trốn thoát khỏi nhà họ Nguyễn thì cô đã bị kẻ đần độn như Cô Bội Lan này lừa gạt rồi.
Bà ấy hẳn là đang nghĩ rằng cô chẳng hay biết gì và cũng không có cách nào truyền tin ra ngoài cung nên mới tùy tiện lừa phỉnh cô như thế để nắm thóp bắt cô phải nghe lời.
Có thể thấy nhà họ Nguyễn cũng chỉ còn cái nhược điểm duy nhất này để khống chế cô mà thôi.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Hàm Chương nở một nụ cười an lòng, ánh mắt và chân mày đều toát lên vẻ vui sướng.
“Được như vậy thì thật đa tạ lão gia và phu nhân, cũng đa tạ Cô Bội Lan đã quan tâm giúp đỡ.”
“Ta đang mong chờ ngày đó đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



