Sau đó bình an trải qua hai ngày.
Trong cung sóng yên biển lặng và dường như không có bất kỳ gợn sóng nào.
Hai ngày này người được sủng ái luôn là Mạnh Tuyển thị nên Cảnh Hoa Diễm cũng ban thưởng không ít, nhất thời Mạnh Tuyển thị vốn trầm lặng cũng trở thành vầng thái dương rực rỡ.
Bản thân Nguyễn Hàm Chương không quá để tâm nhưng cô Bội Lan trông có vẻ chẳng mấy vui mừng.
"Bệ hạ sao lại thích cái khối đá lầm lì như thế chứ? Đến một câu lấy lòng cũng chẳng biết nói."
Nguyễn Hàm Chương vẫn đang thêu những chiếc khăn tay chẳng ra hình thù gì của mình, nghe vậy chỉ khẽ đáp lại một tiếng chứ không trả lời.
Cô Bội Lan liếc nhìn cô một cái rồi lại nói: "Cũng do vận khí không tốt, sao lại cứ đúng mấy ngày này cô lại đến kỳ hành kinh."
Bà ta lải nhải mãi không dứt nhưng Nguyễn Hàm Chương nghe tai trái ra tai phải và hoàn toàn không để tâm.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng chào hỏi của Thanh Đại.
Một lát sau, Nữu cô cô bước nhanh vào rồi cúi người chào Nguyễn Hàm Chương, trên mặt cố nặn ra một nụ cười.
"Kiến quá Bảo lâm nương nương, Tiệp dư nương nương mời người đến tiền điện dùng trà."
Nguyễn Hàm Chương và cô Bội Lan nhìn nhau một cái, cô Bội Lan liền nói: "Hồng Tụ, hầu hạ nương nương."
Đến khi tới tiền điện, Nguyễn Hàm Chương mới phát hiện nơi này thay đổi rất lớn.
Tất cả cửa sổ đều rộng mở, trong phòng bày biện hoa tươi cùng giỏ trái cây rực rỡ và sáng sủa, phong thái thanh nhã phóng khoáng vô cùng.
Mộ Dung Tiệp dư đang ngồi trong phòng trà với một bộ xuân phục màu xanh biếc làm tôn lên vẻ anh khí hừng hực.
Thấy cô đã đến, cô ấy mỉm cười nói: "Ngồi xuống nói chuyện đi."
Nguyễn Hàm Chương hành lễ rồi ngồi xuống mới hỏi: "Nương nương sao bỗng nhiên lại nhớ đến việc gọi thiếp qua đây?"
"Haiz."
Mộ Dung Tiệp dư thở dài một tiếng rồi chỉ vào cái giỏ mây bên cạnh: "Cô xem đi."
Nguyễn Hàm Chương cúi mắt nhìn thì thấy bên trong là mấy chiếc khăn thêu dở, đường kim mũi chỉ trên đó còn kém xa so với "Nguyễn Hàm Chương", thậm chí ngay cả cánh hoa cũng không thêu ra hình dáng.
"Nương nương, thế này là có ý gì ạ?"
Mộ Dung Tiệp dư nhìn cô với ánh mắt đầy thâm ý và nói: "Còn một tháng nữa là đến sinh nhật của Đức phi nương nương rồi."
"Sinh nhật của Đức phi nương nương sao?"
Nguyễn Hàm Chương ngẩn ra một lúc rồi mới chợt hiểu: "Nương nương muốn chuẩn bị quà mừng thọ cho Đức phi nương nương ạ?"
Nói chuyện với người thông minh quả thực đơn giản như thế.
Mộ Dung Tiệp dư rất hài lòng, cô ấy gật đầu bảo: "Ta biết Đức phi nương nương thích nhất là y phục bằng lụa lưu quang thêu Thục, lại đọc được từ sách cổ có một loại thêu hoa ti có thể lồng hương hoa vào trong y phục để khi đi lại sẽ tỏa hương thơm ngát dễ chịu, thế nên ta định tự tay làm một bộ áo váy làm quà mừng thọ để thể hiện lòng thành của mình."
Tự tay làm thì đương nhiên rất có thành ý.
Ý tưởng tuy tốt nhưng tài nữ công của Mộ Dung Tiệp dư lại chẳng khác nào con số không, xem ra đã thử hai ngày cuối cùng vẫn phải bỏ cuộc.
"Đáng tiếc là ta làm không nổi rồi."
Nguyễn Hàm Chương và cô ấy nhìn nhau, một lát sau cô mỉm cười nói: "Nương nương, thiếp cũng không giỏi thêu thùa nhưng thiếp nghĩ có thể sắp xếp việc này cho Vệ Bảo lâm."
Mộ Dung Tiệp dư nhướng mày.
Gạt bỏ những nội tình khác thì việc Mộ Dung Tiệp dư tìm Nguyễn Hàm Chương thêu thùa rõ ràng là muốn nâng đỡ cô.
Vốn dĩ cô ấy chỉ cần lệnh cho cung nữ của Chức Tạo cục làm một bộ quà mừng thọ là được, nhưng lại muốn cung phi trong cung mình cùng làm chính là muốn để họ cùng được nở mày nở mặt trong tiệc thọ.
Đây là cách Mộ Dung Tiệp dư có qua có lại, sau khi nhận được sự ám chỉ của Nguyễn Hàm Chương thì trả lại cho cô một ân tình.
Người đi kẻ lại và chẳng ai nợ ai.
Vẫn đúng là vị Định Khương Vương cơ quyết đoán năm nào.
Tuy nhiên khi Nguyễn Hàm Chương nói mình không giỏi thêu thùa và muốn nhường cho Vệ Bảo lâm thì Mộ Dung Tiệp dư cũng không do dự mà trực tiếp nói: "Được, vậy thì gọi Vệ Bảo lâm tới."
Nguyễn Hàm Chương ở lại trò chuyện với Mộ Dung Tiệp dư một lát rồi quay về Đường Lê Các.
Buổi chiều khi cô đang ngồi hóng mát trong sân thì nhìn thấy Vệ Bảo lâm từ tiền điện trở về.
Khác hẳn vẻ ủ rũ bệnh tật thường ngày, lúc này Vệ Bảo lâm lại tràn đầy niềm vui và trông thậm chí còn hăng hái phấn chấn.
Nguyễn Hàm Chương còn chưa kịp mở lời thì Vệ Bảo lâm đã bước nhanh đến trước mặt cô cùng nụ cười rạng rỡ hiếm thấy.
"Đa tạ Nguyễn muội muội đã cho chị cơ hội này."
Cô ấy vừa nói vừa rạng rỡ hẳn lên, giọng nói cũng cao hơn hẳn mọi khi.
Giống như vừa uống được linh đan diệu dược nên khắp người đều tràn trề sinh lực.
Nguyễn Hàm Chương cũng cười theo, cô đứng dậy nắm lấy tay Vệ Bảo lâm và chân thành nói: "Em biết chị thích kim chỉ, nay đúng lúc có cơ hội này nên đương nhiên phải tiến cử chị rồi."
Niềm vui của Vệ Bảo lâm không phải vì có cơ hội lộ diện trước mặt mọi người.
Mà là vì có thể thi triển sở trường và được làm điều mình thích.
Cô ấy là người bình thường nhất trong cung khi không được sủng ái, không xuất sắc cũng chẳng nổi bật.
Nhưng cô ấy cũng có sở thích và sự kiên trì của riêng mình.
Nguyễn Hàm Chương nhìn định thần vào Vệ Bảo lâm: "Chị tuy vui mừng nhưng cũng đừng để bản thân quá mệt mỏi, tốt nhất vẫn nên làm việc và nghỉ ngơi điều độ."
Cô quan tâm một câu như vậy khiến Vệ Bảo lâm cảm động đáp: "Chị biết rồi, một lần nữa cảm ơn muội muội."
Hai người nói chuyện vài câu thì cô Bội Lan đi khập khiễng bước tới.
Chân của bà ta vốn đã thuyên giảm nhưng mấy ngày trước lăn lộn ra khỏi cung dẫn đến vết thương nặng thêm, mấy ngày nay đi lại vẫn không được nhanh nhẹn cho lắm.
Thấy Nguyễn Hàm Chương và Vệ Bảo lâm trò chuyện vui vẻ thì đáy lòng bà ta đầy vẻ khinh miệt nhưng trên mặt vẫn treo nụ cười hiền hậu.
"Nương nương, Ngự thiện phòng đã gửi thực đơn tới, mời nương nương xem qua."
Nguyễn Hàm Chương bèn tiễn Vệ Bảo lâm đi rồi quay về Đường Lê Các xem thực đơn.
Cô Bội Lan lắm chuyện, lúc thì nói lão gia thích ăn cá mú sao, lúc lại bảo phu nhân không ăn được gừng tỏi nên thực đơn cứ sửa đi sửa lại khiến Nguyễn Hàm Chương sắp mất hết kiên nhẫn.
Cuối cùng khó khăn lắm mới chốt xong thực đơn thì Nguyễn Hàm Chương mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô Bội Lan xoay người lại nói tiếp: "Lão gia phu nhân vào cung thì nương nương phải chuẩn bị ban thưởng, tôi đã soạn xong danh sách rồi, mời nương nương xem qua."
Vừa ăn vừa gói mang về, đúng là tham lam.
Nguyễn Hàm Chương nheo mắt.
Mấy ngày nay cô Bội Lan rất kỳ lạ.
Bà ta dường như có chút nóng nảy khi muốn vơ vét hết đồ tốt ở Đường Lê Các cho nhà họ Nguyễn, cứ như thể nếu không tham chút này thì sau này sẽ không còn cơ hội chạm tay vào nữa.
Nguyễn Hàm Chương có linh cảm chẳng lành nhưng ngoài mặt lại không hề để lộ, cô chỉ nói: "Không sao, ngày mai Bệ hạ chắc chắn sẽ có ban thưởng, phụ thân là đại thần trụ cột và rất được Bệ hạ coi trọng."
Lời này vừa nói ra thì sắc mặt cô Bội Lan mới tốt hơn hẳn.
"Đương nhiên rồi, các vụ án lớn ở Ngọc Kinh mấy năm nay đều do lão gia đảm nhận và được Bệ hạ khen ngợi rất nhiều."
Trong đêm trước khi Nguyễn Trung Lương và Liêu phu nhân vào cung, cô Bội Lan vui mừng khôn xiết đến mức không ngủ được.
Chỉ có Nguyễn Hàm Chương là chìm vào giấc ngủ sâu và có một đêm ngon giấc.
Sáng sớm hôm sau khi trời còn tờ mờ sáng thì Đường Lê Các đã bắt đầu bận rộn.
Cô Bội Lan chống chân đau đi khắp nơi sắp xếp và hận không thể cho cả thiên hạ biết về sự vinh hiển của nhà họ Nguyễn.
Thanh Đại, Hồng Tụ và Tiền Tiểu Đa bị bà ta sai bảo xoay như chong chóng, ngay cả hai cung nữ quét dọn cũng bị gọi tới quét sân khiến Đường Lê Các từ trên xuống dưới đều sạch bong sáng bóng.
Việc Bệ hạ đặc biệt ân xá cho người nhà vào cung là chuyện đại hỷ nên ngay cả Mộ Dung Tiệp dư cũng cử hai cung nữ qua giúp Nguyễn Hàm Chương trang hoàng sảnh đường.
Người bận rộn nhiều nên công việc đương nhiên cũng hoàn thành nhanh chóng.
Khoảng giờ Tỵ chính, toàn bộ Đường Lê Các đã mang một diện mạo hoàn toàn mới.
Nguyễn Hàm Chương ngồi trên ghế chủ vị ở gian chính và đặc biệt mặc một bộ áo váy tay cánh bướm màu xanh trúc mới may, ngay cả cô Bội Lan cũng thay áo mới rồi ngồi trên ghế thêu không ngừng ngó ra ngoài.
Hương cháy đã rụng hai đốt thì bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng ồn ào.
Cô Bội Lan bật dậy nói: "Đến rồi!"
Bà ta thực sự rất vui mừng.
Nguyễn Hàm Chương vịnh tay Hồng Tụ đứng dậy rồi dịu dàng nói: "Cô cô, đi đón phụ thân mẫu thân thôi."
Khi người của Đường Lê Các đi qua cửa thùy hoa thì nhìn thấy một đôi nam nữ trung niên mặc công phục màu tím sẫm đang đứng ở sân tiền điện để hành lễ với chính điện của Mộ Dung Tiệp dư.
Nữu cô cô đứng ngoài cửa và hiếm khi hòa nhã: "Chúc mừng Nguyễn đại nhân, Liêu phu nhân, hôm nay gia đình vui vẻ đoàn tụ, Tiệp dư nương nương có thưởng."
Nguyễn Hàm Chương đứng ở hành lang cũng hướng về phía chính điện hành lễ: "Tạ nương nương ban thưởng."
Sau khi làm xong các nghi lễ cần thiết thì Nguyễn Hàm Chương mới đón "cha mẹ" vào Đường Lê Các.
Cửa điện vừa đóng lại thì chỉ còn lại gia đình ba người cùng với cô Bội Lan.
Nguyễn Trung Lương mặt trắng râu ngắn với dung mạo thanh tú, ông ta mặc công phục tím sẫm và đội mũ quan trông vô cùng nho nhã thoát tục.
Chẳng trách năm xưa ông ta có thể được chọn làm rể hiền ngay sau khi trúng tuyển, quả thực là có ngoại hình không tầm thường.
Còn Liêu phu nhân ngồi một bên với bộ công phục tinh xảo quý phái cùng chiếc mũ hoa lộng lẫy thì thực sự kém sắc hơn nhiều.
Liêu phu nhân nheo mắt rồi lúc này mới kỹ càng quan sát Nguyễn Hàm Chương.
Đúng là đã khác hẳn so với lúc còn ở nhà.
Liêu phu nhân không phải hạng người như cô Bội Lan có thể so bì được, giọng điệu bà ta đầy vẻ thân thiết như thể là mẹ con ruột thịt: "Nương nương hiện nay đang hưởng sủng ái không dứt, vinh hoa phú quý, thần phụ trong lòng vô cùng an tâm."
Nói đoạn, bà ta bỗng đỏ hoe mắt.
"Thời gian qua con rời xa nhà, thần phụ rất nhớ con và luôn sợ nương nương ở trong cung không quen nên trong lòng lo lắng vô cùng."
Nguyễn Trung Lương bấy giờ mới an ủi: "Trong cung đương nhiên mọi thứ đều tốt, bà xem con gái không phải đang rất ổn sao."
Nguyễn Hàm Chương cũng vội tiến lên nói: "Mẫu thân, con vẫn ổn ạ."
Trong nhất thời, đúng là cảnh tượng cha hiền con thảo, mẹ con tình thâm khiến người ta cảm động thấu xương.
Sau khi nói vài câu đơn giản, Nguyễn Hàm Chương mới thấp giọng dặn dò cô Bội Lan mấy câu.
Trong mắt cô Bội Lan lóe lên vẻ vui mừng rồi gọi Hồng Tụ tới: "Hầu hạ nương nương đi thay y phục."
Ánh mắt bà ta mang theo sự cảnh cáo khiến Hồng Tụ ngẩn người rồi vội vàng cúi chào: "Rõ."
Đợi khi Hồng Tụ đỡ Nguyễn Hàm Chương từ chính điện đi ra, hai người cùng đi về phía thiên điện.
Lúc đi ngang qua bệ cửa sổ của chính điện, bước chân Nguyễn Hàm Chương hơi khựng lại và Hồng Tụ cũng không nói một lời.
Chỉ nghe thấy từ bên trong điện có những âm thanh mơ hồ truyền ra.
"Trân Trân đã khỏe hẳn rồi, một tháng nữa có thể vào cung."
Người đang nói chuyện chắc chắn Nguyễn Hàm Chương không thể nhầm được.
Chính là Nguyễn Trung Lương.
"Đợi đến tháng sau sinh nhật Đức phi chính là thời cơ tốt nhất để ra tay," giọng nói của hắn vô cùng lạnh lùng, "Pội Lan, đến lúc đó bà hãy tự mình ra tay."
"Giết chết cô."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



