Kể từ sau lần "trò chuyện vui vẻ" trước, bầu không khí trong toàn bộ cung Thính Tuyết dường như đã sống động hẳn lên.
Đặc biệt là sau khi Mộ Dung Tiệp dư khỏi bệnh, cung nhân trong toàn cung đều thở phào nhẹ nhõm và mỗi khi đi lại cũng mang theo vài phần tươi cười.
Bị bầu không khí ấy lan tỏa nên trên dưới cung Thính Tuyết đều vô cùng vui vẻ, quét sạch vẻ trầm mặc buồn bã trước đó.
Tuy nhiên Mộ Dung Tiệp dư cũng có tính cách giống như Từ Đức phi, cả hai đều không thích những quy củ rườm rà nên không bắt cô cùng Vệ Bảo lâm phải đến thỉnh an hằng ngày mà chỉ dặn khi nào có việc thì hãy đến bẩm báo.
Nhờ vậy mà những hiềm khích trước kia cũng theo đó tan biến thành mây khói.
Nguyễn Hàm Chương vào cung đến nay tiếp xúc nhiều nhất chính là Mộ Dung Tiệp dư. Bây giờ nhìn lại, cô ấy có vẻ giống như một cung phi ngoại tộc không biết gì nhưng thực chất lại có tâm cơ sâu xa, và nếu nói về sự thông minh mưu mẹo thì chẳng hề thua kém các tiểu thư khuê các Trung Nguyên chút nào.
Nghe xong mấy câu này, Nguyễn Hàm Chương liền ngước mắt nhìn về phía cô ấy.
Bốn mắt nhìn nhau, Nguyễn Hàm Chương khẽ chớp mắt.
Cô trực tiếp đứng dậy và nói: "Tiệp dư nương nương nói rất đúng."
Nói đoạn, Nguyễn Hàm Chương bưng chén trà bằng sứ thanh hoa lên rồi mỉm cười duyên dáng với Cảnh Hoa Diễm: "Bệ hạ, hôm nay cơ hội hiếm có, thiếp vốn đã ngưỡng mộ các vị nương nương từ sớm nên muốn kính các vị nương nương một chén trà để bày tỏ lòng cảm kích."
Cảnh Hoa Diễm nhướng mày nhìn cô một cái với nụ cười ôn hòa trên mặt, trong khi tay anh vẫn đang vân vê một chiếc chén sứ thanh hoa khác.
"Hàm Chương có lòng rồi."
Cảnh Hoa Diễm nói: "Nếu nàng đã thành tâm thì cứ làm theo ý mình đi."
Nguyễn Hàm Chương rạng rỡ mặt mày: "Tạ Bệ hạ ân thưởng."
Vừa nghe thấy hai chữ Hàm Chương, sắc mặt Từ Đức phi đã sa sầm xuống đầu tiên.
Nhưng vì đã có khẩu dụ của Cảnh Hoa Diễm nên cô ấy không tiện từ chối ngay trước mặt. Diêu Quý phi còn chưa kịp mở lời thì cô ấy đã hừ lạnh một tiếng: "Bảo Thúy, dâng trà."
Lời vừa dứt, Nguyễn Hàm Chương liền đưa mắt ra hiệu cho Hồng Tụ.
Hồng Tụ vốn rất thông minh, cô ấy bưng ấm trà sứ thanh hoa bước lên một bước định rót trà cho Từ Đức phi: "Nương nương, mời dùng..."
"Không cần ngươi hầu hạ Đức phi nương nương!"
Cô ấy còn chưa nói hết câu thì cô cô Bảo Thúy bên cạnh Từ Đức phi đã khẽ đẩy một cái. Hồng Tụ đứng không vững làm ấm trà trong tay trực tiếp bay ra ngoài.
Một tiếng "xoảng" vang lên, ấm trà vỡ tan tành trên mặt đất.
Mọi chuyện xảy ra cực nhanh. Vốn dĩ Bảo Thúy định cố ý làm khó Hồng Tụ nhưng không ngờ lúc ấm trà văng đi lại chuẩn xác đến vậy, khiến cả ấm nước trà đều dội thẳng lên tay áo của Từ Đức phi.
"Á!"
Từ Đức phi kinh hãi đứng bật dậy rồi theo bản năng vén tay áo lên để kiểm tra xem có bị bỏng hay không.
"Nương nương, người có sao không?"
Bảo Thúy lập tức tiến lên dùng khăn tay che cánh tay của Từ Đức phi lại.
Hồng Tụ sợ tới mức mặt mày trắng bệch, cô ấy quỳ rạp xuống đất không ngừng run rẩy.
Đúng lúc này, Mộ Dung Tiệp dư cảm thấy Nguyễn Hàm Chương đột nhiên chạm nhẹ vào tay mình.
Động tác rất khẽ, giống như vô tình chạm phải rồi tách ra ngay.
Mộ Dung Tiệp dư tình cờ ngồi ngay cạnh Từ Đức phi nên lúc này cô ấy lập tức nhíu mày và tiến lên định xem tay của Từ Đức phi: "Đức phi tỷ tỷ không sao chứ? Trà này có nóng không? Hay là lập tức gọi thái y đi."
Từ Đức phi dù sao cũng là vị nương nương chủ vị trong cung nhiều năm nên chỉ trong chớp nhoáng đã lấy lại bình tĩnh. Cô ấy trực tiếp thu tay về và lạnh lùng nói: "Không cần đâu."
Dứt lời, Từ Đức phi nhìn về phía Cảnh Hoa Diễm: "Bệ hạ, là lỗi của thần thiếp đã quá kinh động."
Nói rồi cô ấy cúi xuống nhìn Hồng Tụ đang quỳ dưới đất run lẩy bẩy.
Chuyện vừa rồi xảy ra rất nhanh nhưng mọi người ở đây cũng không phải kẻ ngốc, rõ ràng Hồng Tụ lần này hoàn toàn bị tai bay vạ gió.
Dựa vào bộ dạng õng ẹo của Nguyễn Hàm Chương, nếu cô ấy thật sự muốn quở trách Hồng Tụ thì không biết sẽ nói ra những lời đáng ghét gì. Đến lúc đó nếu Cảnh Hoa Diễm lại thiên vị thì Từ Đức phi sẽ càng mất mặt hơn.
Sau này còn biết giữ thể diện ở đâu trong cung nữa?
Nghĩ đến đây, Từ Đức phi hít một hơi sâu và trên mặt bỗng hiện lên nụ cười ôn hòa: "Ngươi đứng lên đi, vốn dĩ cũng chỉ là ngoài ý muốn, bản cung không trách ngươi."
Nói xong, Từ Đức phi ngước mắt nhìn Nguyễn Hàm Chương.
Nhìn thì giống như đang an ủi nhưng thực tế lại là lời cảnh cáo.
"Nguyễn Bảo lâm, cung nữ này của ngươi tuổi đời còn trẻ, gan lại nhỏ," Từ Đức phi gằn từng chữ một, "Ngươi về phải an ủi cô ấy cho tốt, kẻo buổi tối lại sợ đến mức gặp ác mộng."
Nguyễn Hàm Chương lập tức đáp: "Tạ nương nương nhân từ."
Hồng Tụ đã sớm nước mắt đầy mặt nhưng trong cung có quy củ của cung, cung nhân phạm lỗi kiêng kị nhất là khóc lóc om sòm vì sẽ càng khiến người ta chán ghét.
Thế nên lúc này cô ấy chỉ quỳ xuống im lặng rơi lệ và không dám ngẩng đầu lên, xem ra cũng là người biết chuyện.
Nghe lời Nguyễn Hàm Chương nói, cô ấy vội vàng lau sạch nước mắt trên mặt rồi "bộp bộp bộp" dập đầu ba cái với Từ Đức phi: "Tạ Đức phi nương nương, ơn đức của nương nương nô tì xin khắc cốt ghi tâm."
Mọi chuyện đến đây xem như đã tạm kết thúc.
Lúc này Diêu Quý phi mới nhẹ nhàng lên tiếng: "Được rồi, tất cả đứng dậy đi, cũng không phải chuyện gì lớn."
Cô ấy vừa nói vừa rót trà cho Cảnh Hoa Diễm: "Bệ hạ, sáng hôm nay có một chuyện vui đấy."
Chỉ bằng vài câu ngắn ngủi, cô ấy đã hóa giải bầu không khí gượng gạo vừa rồi.
Diêu Quý phi là cháu gọi Nhân Huệ Thái hậu bằng cô, từ nhỏ đã thường xuyên ra vào cung đình nên cũng xem như quen biết Cảnh Hoa Diễm từ bé.
Cô ấy vốn luôn dịu dàng hiền thục nên Cảnh Hoa Diễm cũng dành cho cô ấy thêm vài phần tôn trọng.
"Có chuyện vui gì sao?"
Ánh mắt anh nhìn Diêu Quý phi cũng mang theo sự dịu dàng hiếm thấy.
Diêu Quý phi không lấy đó làm kiêu ngạo mà vẫn giữ nét mặt bình thường và dịu dàng nói: "Sáng nay thần thiếp vốn đang chơi đùa cùng Minh Thư, không ngờ Minh Thư lại chỉ vào con búp bê đầu hổ rồi gọi Phụ hoàng."
Đại công chúa Cảnh Minh Thư đã được một tuổi, cô bé trông vô cùng đáng yêu như tạc từ ngọc, lại linh hoạt thông minh nên rất được Cảnh Hoa Diễm yêu quý.
"Minh Thư đúng là một đứa trẻ ngoan, trẫm rất mong được nghe con bé gọi Phụ hoàng."
"Minh Thư cũng rất nhớ Phụ hoàng đấy ạ."
Nói đến cuối cùng, hai người họ cứ như một đôi phu thê bình thường, trong giọng điệu đều là sự tự hào khi thấy con cái lớn khôn.
Từ Đức phi hôm nay tâm trạng vốn đã không vui, giờ nhìn thấy cảnh này thì càng muốn vò nát ống tay áo ướt sũng của mình.
Mai Chiêu nghi nãy giờ vẫn giữ im lặng, khi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của cô ấy thì cụp mắt xuống rồi đột ngột lên tiếng: "Bệ hạ, nhắc mới nhớ, thần thiếp cũng đã lâu không đến thăm Đại công chúa, trong lòng cũng thấy nhớ con bé."
"Nhân cơ hội hôm nay, không biết thần thiếp có thể cùng đến thăm một chút được không?"
Cảnh Hoa Diễm cũng muốn đi thăm con gái nên nghe vậy liền đáp: "Như vậy cũng tốt, đi thôi."
Anh thậm chí còn chẳng thèm hỏi ý kiến của những người khác.
Diêu Quý phi nhìn Mai Chiêu nghi một cái rồi mỉm cười đứng dậy, đứng sang một bên chờ đợi Cảnh Hoa Diễm.
Mà lúc này, Từ Đức phi, Mộ Dung Tiệp dư và Nguyễn Hàm Chương vẫn chưa có động tĩnh gì.
Từ Đức phi đương nhiên không muốn đi.
Phía tay trái của cô ấy vẫn còn ướt nhẹp, tay áo cũng sũng nước, đi đến cung Lâm Phương như vậy thì dù có ngồi trên kiệu cũng thấy rất mất mặt.
Nhưng cô ấy không muốn đi nhưng bản thân lại không thể nói ra, chỉ đành ngồi im bất động ở đó.
Trái lại Mộ Dung Tiệp dư lúc này lại đứng dậy, hành lễ với nhóm người Cảnh Hoa Diễm: "Bệ hạ, Quý phi nương nương, thần thiếp vừa mới khỏi bệnh nên sợ trên người vẫn còn bệnh khí, lây cho Đại công chúa thì thật không ổn, lần này thần thiếp xin phép không đến cung Lâm Phương quấy rầy nữa."
Lý do này của cô ấy đưa ra rất xác đáng và cũng tạo được bậc thang cho Từ Đức phi lui xuống.
Nguyễn Hàm Chương vội vàng đứng dậy nói muốn hầu hạ Mộ Dung Tiệp dư về cung.
Còn Từ Đức phi cũng nói muốn về cung thay quần áo.
Vì vậy, cả ba người đều ở lại tại chỗ và tiễn nhóm ba người Cảnh Hoa Diễm cùng Diêu Quý phi rời đi trong bầu không khí hòa hợp.
Đợi mọi người đi khuất, Từ Đức phi mới lạnh mặt nhìn về phía Nguyễn Hàm Chương.
Cô ấy đột nhiên lại không còn vẻ vội vàng nữa.
"Nguyễn Bảo lâm, có phải ngươi cảm thấy bây giờ mình đang được sủng ái tột đỉnh nên có thể tùy ý làm bừa? Không coi những vị nương nương chủ vị như chúng ta ra gì nữa sao?"
Nguyễn Hàm Chương cúi đầu, vẫn là cái vẻ đáng thương tội nghiệp như mọi khi.
"Thiếp không dám, nương nương đã hiểu lầm thiếp rồi."
Từ Đức phi cười lạnh một tiếng: "Trò vặt này của ngươi bản cung đã thấy nhiều rồi, Bệ hạ cũng đã thấy nhiều rồi."
Cô ấy nói: "Ngươi đừng tưởng như vậy là có thể lừa gạt được Bệ hạ, cũng đừng tưởng rằng mình có thể được sủng ái mãi mãi."
"Ngày tháng còn dài lắm."
Nguyễn Hàm Chương cụp mắt xuống, vẻ mặt vẫn đầy ủy khuất: "Vâng, thiếp đều hiểu cả, người không có nghìn ngày tốt, hoa không có trăm ngày hồng, lời xưa nói quả không sai."
Lời này rõ ràng là đang mỉa mai Từ Đức phi.
Năm đó Từ Đức phi chính là người mà Cảnh Hoa Diễm và Hoàng quý Thái phi đã bất chấp mọi sự phản đối để đưa vào cung, suốt bốn năm qua luôn được sủng ái không dứt, ngay cả khi Chu Nghi phi được sủng ái và sinh hạ Đại hoàng tử thì vẫn không tài nào sánh bằng Từ Đức phi.
Nếu không thì tại sao Chu Nghi phi có công mang thai mới được phong làm Nghi phi, trong khi Từ Đức phi gối chiếc không con mà vẫn đứng đầu tứ phi?
Một là vì xuất thân, hai cũng là vì sự thiên vị của Cảnh Hoa Diễm dành cho cô ấy.
Thế nhưng sự sủng ái như vậy đến năm nay bỗng chốc tan biến.
Cũng không hẳn là Cảnh Hoa Diễm bỏ mặc cô ấy, chỉ là tâm trí của anh đã đặt nhiều hơn vào những cung phi mới vào cung.
Trong số đó, đặc biệt nhất chính là Nguyễn Hàm Chương và Tô Thái nữ.
Mấy ngày trước Nguyễn Hàm Chương đến kỳ kinh nguyệt không thể thị tẩm thì vị Mạnh Tuyển thị vô danh tiểu tốt kia lại lọt vào mắt xanh của Bệ hạ.
Cứ qua lại như thế, Từ Đức phi đã hơn hai mươi ngày chưa từng được hầu hạ trước ngự tiền.
Làm sao cô ấy có thể không sốt ruột cho được?
Cộng thêm việc Mộ Dung Tiệp dư đột nhiên khỏi bệnh, rồi hôm nay lại thấy Bệ hạ chỉ triệu tập mình Nguyễn Hàm Chương đến ngự hoa viên dạo chơi, mọi sự phẫn uất trong lòng cô ấy đều bộc phát ra hết.
Thực chất cô ấy cố ý làm vậy cho Cảnh Hoa Diễm xem.
Đàn ông chẳng phải đều thích phụ nữ vì mình mà tranh phong ghen tuông đó sao?
Chẳng thấy vừa rồi Cảnh Hoa Diễm cứ ngồi bên cạnh uống trà mà không hề lộ ra chút vẻ không hài lòng nào đó thôi.
Bây giờ hoàng thượng đã đi rồi, Từ Đức phi bỗng thay đổi vẻ giận dữ vừa nãy, thay vào đó là giọng điệu càng thêm lạnh lẽo.
Nguyễn Hàm Chương nhìn đôi lông mày nhợt nhạt của cô ấy mà không khỏi cảm thán trong lòng, các nương nương trong cung này thật sự là mỗi người một vẻ, ai nấy đều có bản lĩnh riêng.
Từ Đức phi là một, Diêu Quý phi cũng là một, cho đến cả Mai Chiêu nghi xinh đẹp như tiên nữ cũng không thể để người ta coi thường.
Thật sự rất thú vị.
Từ Đức phi nghe hiểu được sự châm chọc của cô nhưng chỉ giữ vẻ mặt lạnh lùng, còn cô cô Bảo Thúy đứng sau lưng cô ấy thì gắt lên: "Gux gan!"
Vụ việc này làm cho cảnh tượng trở nên không được hay cho lắm.
Lúc này Mộ Dung Tiệp dư mới nhàn nhạt lên tiếng: "Đức phi tỷ tỷ, Nguyễn Bảo lâm dù sao cũng là người trong cung của muội."
Nói đoạn, cô ấy liếc nhìn Bảo Thúy và bảo: "Cũng chưa đến lượt một cô cô đứng ra quở trách."
Đây rõ ràng là có ý bênh vực.
Từ Đức phi trái lại nhướng mày một cái.
Cô ấy vịn tay Bảo Thúy đứng dậy, nhìn xuống Mộ Dung Tiệp dư từ trên cao, sau một lát đột nhiên nở nụ cười.
"Mộ Dung Anh, cô hãy cẩn thận kẻo rước sói vào nhà."
Dứt lời, Từ Đức phi dẫn theo Bảo Thúy trực tiếp rời đi.
Đợi mọi người đi hết, Mộ Dung Tiệp dư nhìn dòng nước chảy róc rách phía trước, bưng chén trà lên và hỏi: "Ngươi đã phát hiện từ sớm rồi sao?"
Ấm trà đó của Hồng Tụ có quá nhiều dụng ý.
Người khác không biết nhưng Mộ Dung Tiệp dư là chủ vị cung Thính Tuyết, sao cô ấy lại không biết cho được?
Nói về Đường Lê Các, người nghiêm khắc nhất là Bội Lan, còn người điềm đạm nhất chính là Hồng Tụ.
Nếu hôm nay là Thanh Đại ra tay thì Mộ Dung Tiệp dư sẽ không nghi ngờ, nhưng là Hồng Tụ thì có chút ngoài dự kiến.
Nguyễn Hàm Chương mím môi, bưng chén trà khẽ chạm vào chén của Mộ Dung Tiệp dư.
"Nương nương vừa nói rồi đấy thôi, thiếp là người trong cung của nương nương."
Nguyễn Hàm Chương cười rạng rỡ như hoa: "Dĩ nhiên là phải góp chút sức lực cho nương nương rồi."
Gió nhẹ thổi qua, tiếng suối chảy róc rách.
Cách đó không xa, hoa ngọc lan nhị kiều đang nở rộ rực rỡ, sắc hồng trắng phủ kín cành cây.
Hai người đẹp trong trang phục cung đình ngồi trong lầu bát giác lúc này lặng lẽ nhìn nhau với khóe miệng ngậm cười, tạo nên một bức tranh vô cùng xinh đẹp.
Mộ Dung Tiệp dư nhìn sâu vào Nguyễn Hàm Chương một cái, một lúc sau mới nâng chén trà lên và uống cạn loại trà tước thiệt mới được tiến cống.
"Nếu đã vậy thì hãy ghi nhớ những lời ngươi vừa nói."
Nói xong, Mộ Dung Tiệp dư trực tiếp đứng dậy phất tay áo rời đi.
Chỉ trong chớp mắt, lầu bát giác này chỉ còn lại mình Nguyễn Hàm Chương.
"Đứng lên đi." Cô nhàn nhạt nói với Hồng Tụ.
Hồng Tụ lúc này mới bò dậy, cung kính đi sau lưng cô như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bàn điểm tâm này chưa ai đụng tới, món nào cũng tinh tế, đều là những thứ mà thời thiếu nữ Nguyễn Hàm Chương chưa từng được thưởng thức.
Lúc này nhìn thấy, cô không khỏi mím môi.
"Hồng Tụ, vừa rồi có sợ không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)