Cảnh Hoa Diễm chẳng bao giờ làm việc theo lẽ thường.
Khi mùa xuân dần trôi qua và những bức tường thành cao vút của cung Trường Tín bắt đầu nóng bức hơn thì anh lại chẳng chọn đến hồ Lưu Quang hóng mát mà trái lại còn muốn ra ngự uyển tắm nắng.
Nhưng hoàng đế đã muốn đi nên Nguyễn Hàm Chương cũng chỉ có thể đi cùng.
Cô quay lại nhìn Mạnh Tuyển thị rồi nở nụ cười tạ lỗi: "Hôm nay thật chẳng khéo nên chúng ta không thể trò chuyện nhiều rồi, để hôm nào rảnh chúng ta lại nói tiếp nhé."
Mạnh Tuyển thị lại tỏ vẻ rất vui mừng: "Đây là chuyện tốt mà nên tỷ tỷ mau trang điểm đi thôi, muội xin phép về cung trước đây."
Nguyễn Hàm Chương bảo Thanh Đại đích thân tiễn cô ấy ra về rồi mới để Hồng Tụ hầu hạ mình trang điểm.
Cô búi lại kiểu tóc Phi Vân rồi cài thêm một đôi trâm lưu ly bằng vàng ròng và thay một bộ xiêm y màu đỏ tía thêu họa tiết cành lá uốn lượn sau đó mới ngồi xuống dặm thêm chút phấn hồng.
Tiểu Liễu công công vẫn còn đang chờ ở bên ngoài nhưng Nguyễn Hàm Chương không hề chải chuốt quá cầu kỳ mà chỉ mất khoảng chừng một tuần trà là đã bận rộn xong xuôi.
Đến khi cô vịn tay Hồng Tụ bước ra khỏi Đường Lê Các thì cả người đã tỏa sáng rạng ngời.
Nụ cười trên mặt Tiểu Liễu công công vô cùng đúng mực vì đó là sự rèn luyện qua nhiều năm tháng: "Bệ hạ đặc biệt sai nô tài đến đón nương nương vì sợ nương nương đi đường vất vả."
Đây là đặc cách ban cho kiệu hoa.
Kiệu đi lắc lư suốt chặng đường đến ngự uyển và không hề dừng lại mà đi thẳng từ cửa Nam vào trong rồi hướng về phía điện Lãm Nguyệt nằm sâu trong rừng mai.
Nguyễn Hàm Chương những ngày qua bị cô Bội Lan trông chừng rất kỹ nên nhập cung gần một tháng rồi mà vẫn chưa từng đến ngự uyển lần nào, lúc này cô vén rèm kiệu lên thì lập tức nhìn thấy cảnh sắc chim hót hoa nở bên ngoài.
Mỗi một cảnh vật cùng mỗi ngọn cỏ nhành cây hay đình đài lầu các và cầu nhỏ nước chảy đều hiện ra.
Cả ngự uyển đẹp tựa như tiên cảnh.
Kiệu đi qua đình Khúc Thủy Lưu Thang rồi xuyên qua rừng trúc xanh thẳm và men theo suối Dẫn Thắng mà tiến về phía trước cho đến khi dừng lại trước điện Lãm Nguyệt.
Điện Lãm Nguyệt nằm trên một hòn non bộ và trông như thể một lầu các bất chợt mọc ra từ giữa khối đá rồi hòa làm một với hòn non bộ một cách tự nhiên, Nguyễn Hàm Chương bước xuống kiệu mà vẫn còn đôi chút ngơ ngác.
"Làm sao để lên trên đó được?"
===== Quý Phi Nương Nương Vinh Sủng Bất Suy _ Thước Thượng Tâm Đầu 【 Hoàn thành + Phiên ngoại 】 (23) =====
Tiểu Liễu công công hiếm khi mỉm cười: "Nương nương, mời đi lối này."
Xuyên qua lối nhỏ trong hòn non bộ để đi tới dưới chân điện Lãm Nguyệt làm Nguyễn Hàm Chương không khỏi kinh ngạc: "Thật sự là thần kỳ đến mức khó tin."
Lên đến tầng hai rồi vòng qua bức bình phong thì cô liền thấy Cảnh Hoa Diễm đang ngồi trước cửa sổ để thưởng trà.
Trong điện được bài trí thanh nhã tinh xảo và không hề trưng bày quá nhiều đồ cổ hay cảnh trí rườm rà nên trái lại còn khiến người ta có thể tĩnh tâm ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ để cảm nhận làn gió dịu nhẹ cùng cơn mưa phùn.
Nguyễn Hàm Chương đứng bên cạnh bức bình phong hành lễ: "Thần thiếp kiến quá bệ hạ, chúc bệ hạ vạn an."
Lúc này Cảnh Hoa Diễm mới quay đầu lại rồi nở một nụ cười nhạt với cô: "Ái phi đến rồi, lại đây ngồi đi."
Nguyễn Hàm Chương liền bước tới vài bước rồi ngồi xuống đối diện với anh.
Vừa ngồi xuống thì cô mới phát hiện cảnh sắc ngoài cửa sổ vô cùng đẹp đẽ với những đóa hoa mai vừa nở rộ vắt vẻo trên cành, sắc hoa vàng nhạt nhẹ tênh tựa như những chú bướm đang chuẩn bị vỗ cánh bay đi.
Hương thơm thanh khiết thoang thoảng theo gió thổi vào điện Lãm Nguyệt làm lòng người cảm thấy vô cùng sảng khoái.
"Cảnh sắc ở đây thật đẹp."
Nguyễn Hàm Chương cười nói: "Đây là lần đầu tiên thiếp đến ngự uyển nên đa tạ bệ hạ đã cho thiếp cơ hội này."
Lương Tam Thái đứng bên cạnh tiến lên dâng trà rồi bưng lên hai đĩa bánh đậu hà lan và bánh đậu vân mà cô yêu thích nhất sau đó mới lui xuống.
Trong phút chốc thì điện Lãm Nguyệt chỉ còn lại hai người là hoàng đế và phi tần.
"Tại sao trước đây không đến?"
Cảnh Hoa Diễm hỏi cô.
Nguyễn Hàm Chương chớp chớp mắt: "Thiếp không nỡ tự mình đến trước nên tất nhiên phải đợi bệ hạ triệu gọi thì thiếp mới đi cùng bệ hạ chứ."
Lời nói này nghe vừa nhẹ nhàng vừa êm tai lại có vẻ như đang cố sức nịnh nọt nhưng Cảnh Hoa Diễm lại chẳng cảm thấy chán ghét chút nào.
Bởi vì thái độ của Nguyễn Hàm Chương rất thoải mái và dường như chỉ là đang trêu đùa mà thôi.
"Nói dối."
Cảnh Hoa Diễm nhướng mày cười nhạt, tuy miệng nói là nói dối nhưng anh lại không hề có ý định trách phạt.
Nguyễn Hàm Chương nâng chén trà lên rồi kính Cảnh Hoa Diễm một cái: "Cảm ơn bệ hạ đã ban cho thiếp cảnh đẹp này."
"Mỗi năm vào mùa xuân đều là lúc hoa mai nở rộ nhưng những ngày tươi đẹp ấy lại rất ngắn ngủi," Cảnh Hoa Diễm cũng nâng chén trà lên chạm cốc với cô, "thường thì chỉ cần một trận gió mưa là hoa sẽ rụng rơi rồi chẳng còn thấy sắc vàng nhạt đầy cành nữa."
Nguyễn Hàm Chương vẫn luôn nhìn ngắm cảnh đẹp ngoài cửa sổ rồi bỗng nhiên nói: "Không sao cả, chỉ cần thân cây vẫn còn thì năm sau hoa vẫn sẽ nở đầy cành, chỉ cần có lòng kiên nhẫn thì nhất định sẽ đợi được mùa xuân quay trở lại."
Một luồng gió bất chợt lùa vào khung cửa mang theo hương thơm dịu nhẹ từng đợt.
Cảnh Hoa Diễm nhìn cô thật sâu rồi nói: "Nguyễn Bảo lâm thật là có lòng kiên nhẫn."
Nguyễn Hàm Chương đang định lên tiếng thì nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ truyền lại.
Chẳng bao lâu sau thì Lương Tam Thái đã quay lại bên cạnh Cảnh Hoa Diễm: "Bệ hạ, Bảo lâm nương nương, Quý phi nương nương cùng Đức phi nương nương và Mai Chiêu nghi nương nương với Mộ Dung Tiệp dư nương nương đang cùng nhau dạo vườn, hiện tại họ đang ở gần suối Dẫn Thắng."
Cảnh Hoa Diễm gật đầu rồi quay sang nhìn Nguyễn Hàm Chương: "Ái phi, có muốn đi dạo cùng không?"
Câu hỏi này nếu là phi tần khác thì quả thật rất khó trả lời.
Nhưng Nguyễn Hàm Chương lại trực tiếp đứng dậy rồi hành lễ xong mới nói: "Xuân quang đang đẹp nên tất nhiên phải đi dạo vườn thưởng cảnh rồi."
Cô vừa nói vừa nở nụ cười đầy đắc ý.
"Hơn nữa thiếp được đích thân bệ hạ mời đến nên tự nhiên là khác biệt với những người khác."
Đã làm sủng phi thì phải có niềm kiêu hãnh của một sủng phi.
Cảnh Hoa Diễm cũng trực tiếp đứng dậy rồi cười lớn một tiếng: "Nàng không sợ bọn họ sẽ nhằm vào nàng ở sau lưng sao?"
Lời này nói ra làm Lương Tam Thái cũng phải đổ mồ hôi hột.
Nguyễn Hàm Chương tiến lên nửa bước rồi thân mật ôm lấy cánh tay của Cảnh Hoa Diễm và nũng nịu nói: "Thì đã sao chứ?"
"Chỉ cần trong lòng bệ hạ có thiếp thì thiếp sẽ chẳng sợ điều gì cả," Nguyễn Hàm Chương nói tiếp, "Bệ hạ, thiếp sẽ luôn ở trong lòng Người, đúng không?"
Cảnh Hoa Diễm rũ mắt nhìn cô và thấy đôi má cô ửng hồng cùng đuôi mắt khẽ cong lên đầy vẻ kiêu kỳ lại đắc ý.
Giống như một chú mèo nhỏ ngạo mạn dùng cái chân mềm mại giẫm lên lồng ngực rồi khẽ kêu lên một tiếng "meo".
Ai mà không mủi lòng cho được?
Cảnh Hoa Diễm mỉm cười thở dài: "Nàng thật là."
Anh đã không trả lời câu hỏi của Nguyễn Hàm Chương.
Trong lòng Nguyễn Hàm Chương thầm mắng anh là một con cáo già đến nửa lời hứa hẹn cũng chẳng chịu trao nhưng ngoài mặt cô vẫn cười rạng rỡ như hoa và luôn ở bên cạnh Cảnh Hoa Diễm bước ra khỏi lối nhỏ trong hòn non bộ rồi mới buông tay ra.
"Chẳng phải nói là không sợ sao?" Cảnh Hoa Diễm giả vờ kinh ngạc.
Hôm nay anh có vẻ rất thảnh thơi nên còn có tâm trí để trêu chọc làm cho Nguyễn Hàm Chương vui vẻ.
Nguyễn Hàm Chương ngước mặt lên cười với anh: "Bớt một chuyện vẫn tốt hơn là thêm một chuyện, đạo lý này thiếp vẫn hiểu mà."
Hai người một vua một phi cùng nhau băng qua rừng mai để đi về phía suối Dẫn Thắng.
Hôm nay Cảnh Hoa Diễm mặc một bộ áo dài cổ tròn tay rộng màu xanh trúc kết hợp với thắt lưng ngọc trắng và đội mũ ngọc trắng nên cả người trông vô cùng thanh tú hào hoa đúng chất một vị công tử phong nhã.
Trong khi đó Nguyễn Hàm Chương lại rạng rỡ động lòng người nên khi hai người sánh bước bên nhau quả thực là trai tài gái sắc và là một đôi trời sinh.
Lương Tam Thái đi theo phía sau nhìn bóng lưng của hai người mà bất chợt nhớ đến lời khen ngợi trước đó của Diêu Thừa tướng.
Xem ra đúng là có ý vị như vậy thật.
"Vài ngày nữa là Nguyễn ái khanh cùng phu nhân sẽ vào cung rồi, nếu nàng có dự định gì thì cứ việc sai người hầu đến báo với ngự thiện phòng một tiếng là được."
Nguyễn Hàm Chương vừa mới thăng lên Bảo lâm lại đúng dịp Nguyễn Trung Lương mừng thọ bốn mươi tuổi nên bệ hạ đã hạ khẩu dụ ban ơn cho người nhà vào cung đoàn tụ và đây quả thực là vinh sủng tột cùng.
Tuy nhiên cô dù sao cũng chưa phải là nương nương ở vị trí chủ vị nên người của ngự thiện phòng sẽ không chủ động đến lấy lòng, nhất là khi phía trên vẫn còn vài vị nương nương đang trấn giữ nên việc chủ động bợ đỡ Nguyễn Hàm Chương trái lại sẽ bị người ta đàm tiếu.
Nếu muốn bày biện tiệc tùng thì Nguyễn Hàm Chương nhất định phải sai người đích thân đến thông báo một tiếng và những món ăn ngoài phần định mức thì vẫn phải tự mình bỏ tiền ra.
Nguyễn Hàm Chương có chút ngạc nhiên: "Bệ hạ cũng biết những chuyện nhỏ nhặt này trong cung sao?"
Cảnh Hoa Diễm khẽ cười rồi gõ nhẹ chiếc quạt xếp trong tay tạo ra những tiếng kêu thanh thúy.
"Đây không phải là chuyện nhỏ."
"Hậu cung và tiền triều hay hoàng cung và dân gian thì thực chất đều giống nhau cả thôi."
Giọng của Cảnh Hoa Diễm không cao và nghe như lời thì thầm của đôi vợ chồng nên chỉ có Nguyễn Hàm Chương mới nghe rõ.
"Nhân tình thế thái hay lễ nghĩa qua lại và thói đời nịnh cao đạp thấp đều là những lệ cũ," Cảnh Hoa Diễm bảo cô, "nhưng những điều này ở trong hậu cung lại càng sâu sắc hơn."
Nguyễn Hàm Chương nghe vô cùng nghiêm túc.
Cô từ nhỏ đã được mẫu thân và Lý má má dạy bảo nên bản thân cũng rất chăm chỉ hiếu học và kiến thức hay nhận định đều không hề tệ, thậm chí là cầm kỳ thi họa cùng việc giao thiệp nhân tình hay y dược hương liệu các loại cô đều có tìm hiểu qua nhưng còn về hoàng quyền thì đó là thứ mà Nguyễn Hàm Chương chưa từng tiếp xúc và cũng không có cơ hội chạm tới.
Cảnh Hoa Diễm lớn lên ở cung Trường Tín với thân phận dòng dõi hoàng gia và là bậc cửu ngũ chí tôn nên tầm nhìn của anh đương nhiên là mẫu thân hay Lý má má không thể nào sánh bằng.
Lúc này Cảnh Hoa Diễm dường như đang than phiền mà cũng như đang chỉ điểm cho cô đôi điều.
"Tại sao trong cung lại càng sâu sắc hơn ạ?"
Nguyễn Hàm Chương rất hiểu tâm lý kiêu ngạo của đàn ông nên vô cùng khéo léo để hỏi han.
Cảnh Hoa Diễm nói: "Thế giới bên ngoài rộng lớn với các mối quan hệ bạn bè thân thích phức tạp từ một ngôi làng đến một huyện hay một dòng họ cho tới một thành phố, vì trời đất quá rộng lớn nên mâu thuẫn cũng sẽ không trở nên quá gay gắt."
"Nhưng cung Trường Tín này thì lại quá nhỏ bé."
Chỉ trong một mảnh trời này với hàng ngàn con người đều đang luồn cúi và tìm cách leo lên cao trong mảnh đất hẹp hòi này.
"Nơi nào càng nhỏ thì mâu thuẫn càng lớn."
Nguyễn Hàm Chương gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rõ nhưng lại hỏi ngược lại: "Bệ hạ không cảm thấy chuyện này là không ổn sao?"
Cảnh Hoa Diễm xoạch một tiếng mở quạt ra rồi khẽ phe phẩy mà không trả lời câu hỏi này.
Không ổn nhưng lại không thể thay đổi được.
Chủ đề này đột nhiên trở nên hơi sâu sắc nên đôi mắt Nguyễn Hàm Chương sáng lên rồi cô quay đầu lại ghé sát vào bên cạnh Cảnh Hoa Diễm và ngước đầu cười nói: "Bệ hạ thật tốt."
Cảnh Hoa Diễm còn chưa hiểu tại sao cô lại đột ngột nói một câu như vậy thì đã nghe thấy từ bên bờ suối truyền đến vài giọng nói quen thuộc.
"Kiến quá bệ hạ, chúc bệ hạ vạn an."
Cảnh Hoa Diễm mỉm cười gật nhẹ vào trán Nguyễn Hàm Chương một cái rồi quay người đi về phía bờ suối: "Các ái phi bình thân."
Lúc này Diêu Quý phi cùng Từ Đức phi và Mai Chiêu nghi với Mộ Dung Tiệp dư đều đang ngồi trong đình bát giác bên suối Dẫn Thắng để vừa uống trà vừa bóc quýt trông vô cùng hòa thuận vui vẻ.
Nhìn thấy cảnh người đẹp cảnh xinh này thì Nguyễn Hàm Chương không khỏi thầm cảm thán rằng Cảnh Hoa Diễm đúng là có phúc lớn thật.
Tuy nhiên khi các phi tần bất chợt thấy Cảnh Hoa Diễm đi dạo vườn riêng với Nguyễn Hàm Chương thì ngoại trừ Diêu Quý phi ra thì ba người còn lại sắc mặt đều có chút trầm xuống và chắc hẳn là không lấy gì làm vui vẻ.
Mọi người chào hỏi nhau rồi đợi đến khi Cảnh Hoa Diễm ngồi xuống thì Diêu Quý phi mới dịu dàng cười nói: "Nguyễn muội muội cũng ngồi đi."
"Nguyễn muội muội được thăng lên Bảo lâm mà bổn cung vẫn chưa kịp trực tiếp chúc mừng nên hôm nay thật khéo là đã cho bổn cung cơ hội này."
Cô ấy xưa nay luôn dịu dàng lễ phép và đối xử với mọi người trong cung rất khách khí nên là một vị nương nương hiền đức được mọi người trong cung khen ngợi.
Nguyễn Hàm Chương vội vàng nói: "Quý phi nương nương đã ban trọng lễ nên thiếp vô cùng cảm kích và vốn định vài ngày nữa sẽ đến tạ ơn trực tiếp nhưng hôm nay lại tình cờ gặp được nương nương ở đây."
Vừa nói thì Nguyễn Hàm Chương vừa bất chấp ánh mắt không mấy thiện cảm của Từ Đức phi mà trực tiếp đứng dậy hành lễ với mọi người: "Đa tạ Quý phi nương nương cùng Đức phi nương nương và Mai Chiêu nghi nương nương với Mộ Dung Tiệp dư nương nương đã ban thưởng nên thiếp nhất định sẽ cung kính giữ mình để hầu hạ tốt bên cạnh bệ hạ."
Từ Đức phi lạnh lùng thốt lên một tiếng: "Chẳng lẽ chỉ có mình ngươi là có thể hầu hạ bên cạnh bệ hạ thôi sao?"
Nguyễn Hàm Chương cũng biết tính cô ấy vốn thẳng thắn bộc trực và mang phong thái sảng khoái của con gái nhà võ.
Ngay cả trước mặt Cảnh Hoa Diễm mà lời nói như vậy cô ấy cũng dám thốt ra.
Nguyễn Hàm Chương đỏ hoe mắt rồi vội vàng tủi thân đứng dậy và lí nhí nói: "Thiếp không có ý đó, Đức phi nương nương sao có thể nói thiếp như vậy chứ? Bệ hạ đừng hiểu lầm thiếp nhé."
Dáng vẻ tủi thân này làm người ta nhìn vào mà thấy xót xa.
"Ngươi!"
Cảnh Hoa Diễm bưng chén trà lên uống một ngụm rồi liếc nhìn Nguyễn Hàm Chương một cái sau đó mới nói với Từ Đức phi: "Đức phi hôm nay làm sao vậy?"
Từ Đức phi rũ mắt xuống rồi theo bản năng bóp nhẹ tay áo và kéo xuống nửa tấc.
Nói xong thì Mộ Dung Tiệp dư quay sang nhìn Nguyễn Hàm Chương: "Có đúng không, Nguyễn muội muội?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)