Triệu Đình Phương hôm nay vẫn còn chút bận rộn.
Qua giờ Tỵ cô ấy mới thong thả tới nơi.
Vừa đến nơi cô ấy đã nói khẽ với Nguyễn Hàm Chương: “Đại hoàng tử lại bệnh rồi.”
Nguyễn Hàm Chương khẽ nhíu mày rồi cho Hồng Tụ và Thanh Đại ra ngoài làm việc thì mới nói với Triệu Đình Phương: “Đại hoàng tử sinh thiếu tháng phải không?”
Triệu Đình Phương đặt hòm thuốc xuống rồi đáp: “Đúng là như vậy, theo ghi chép bệnh trạng của Nghi phi nương nương thì đáng lẽ phải sinh vào tháng Giêng, cho dù có sớm vài ngày thì cũng phải qua Tết Nguyên Tiêu.”
Nhưng thực tế là Chu Nghi phi đột nhiên chuyển dạ vào cuối năm ngoái nên đã sinh non hơn một tháng. Cũng chính vì thế mà Đại hoàng tử luôn ốm yếu triền miên, nghe nói đến nay đã được bốn tháng rồi nhưng vẫn bệnh tật dặt dẹo và hầu như không thể gặp người ngoài.
“Chuyện này liệu có nguyên nhân gì khác không?”
Triệu Đình Phương khựng lại một chút rồi hạ thấp giọng: “Cái thai này của Nghi phi do đích thân Bạch Viện chính và Mạch Viện chính thăm khám nên những chuyện dư thừa khác tôi hoàn toàn không biết gì, chỉ có thể lén xem qua ghi chép bệnh trạng mà thôi.”
“Dựa theo phán đoán của tôi thì Đại hoàng tử bệnh tật quấn thân là do hai nguyên nhân. Thứ nhất là vì sinh non nên cơ thể yếu ớt, thứ hai là do tim bẩm sinh không tốt dẫn đến huyết mạch không thông.”
Nguyễn Hàm Chương thở hắt ra một hơi.
“Theo ý cô thì...”
Cô muốn hỏi liệu Đại hoàng tử có thể thuận lợi lớn khôn hay không.
Triệu Đình Phương lại lắc đầu: “Chuyện này thì chưa thể biết được vì tôi vẫn chưa được tận mắt nhìn thấy Đại hoàng tử nên không có cách nào phán đoán.”
Nói đến đây thì trong tẩm điện nhất thời rơi vào im lặng.
Nguyễn Hàm Chương rót một chén trà lài cho Triệu Đình Phương rồi mới hỏi: “Mạt Lỵ và Thạch Đầu sao rồi?”
Nhắc đến chuyện này thì Triệu Đình Phương liền mỉm cười.
“Nhà họ Nguyễn vốn dĩ luôn coi thường chúng ta và cho rằng chúng ta đều là lũ hạ đẳng ngu ngốc nên lúc đầu đúng là có giam lỏng họ. Sau đó lão quản gia của nhà họ Nguyễn thấy họ ngoan ngoãn nên đã để hai người làm việc quét dọn trong bếp.”
“Nói cho cùng thì vẫn là vì tham.”
Hai tiểu sai và nha hoàn trẻ khỏe như vậy thì cho dù đi thuê bên ngoài mỗi tháng cũng phải trả một hai trăm đồng. Mạt Lỵ và Thạch Đầu cộng lại ít nhất cũng giúp lão ta tiết kiệm được ba trăm đồng, chẳng phải số tiền đó đều vào túi lão quản gia kia sao?
Nguyễn Hàm Chương nghĩ một chút là hiểu ngay.
Nghe vậy cô liền cười: “Chắc chắn là Mạt Lỵ khéo mồm khéo miệng nên đã dỗ dành được lão già kia đồng ý rồi.”
Triệu Đình Phương gật đầu rồi nói: “Lúc đầu hai người họ không được ra khỏi bếp nhưng sau đó đã có thể đi lại trong phủ. Mấy hôm trước vị đại tiểu thư cành vàng lá ngọc của nhà họ đột nhiên ho ra máu khiến trong phủ loạn cào cào nên hai người bọn họ đã thừa cơ chạy thoát.”
Nhà họ Nguyễn biết cách khống chế họ và vẫn tưởng rằng hộ tịch của họ đều nằm trong tay mình nên mới không lo sợ gì.
Nhưng họ không biết rằng ngay từ trước khi Nguyễn Hàm Chương nhập cung thì cô đã sắp xếp xong hộ tịch cho tất cả mọi người. Hơn nữa Dật Hương Các cũng đã có lối thoát, cô đã sớm tìm nơi ở mới cho tất cả những đứa trẻ bị gia đình bán vào đó.
Chờ đến khi Nguyễn Hàm Chương thật sự vào cung thì Dật Hương Các ngay lập tức sẽ trống không.
Nhắc đến chuyện tốt này thì đôi mày Nguyễn Hàm Chương cong cong rồi khẽ mỉm cười.
“Thật tốt quá.”
Triệu Đình Phương gật đầu: “Phải, thật tốt.”
Đến ngày đó thì thế gian sẽ không còn Dật Hương Các nữa.
Nguyễn Hàm Chương nhẩm tính thời gian rồi nói: “Theo thời gian thư từ qua lại thì Mạt Lỵ và Thạch Đầu chắc đã đến huyện Hoài Thủy rồi. Với bản lĩnh của họ thì chỉ cần nửa tháng là có thể gây dựng được danh tiếng.”
===== Quý Phi Nương Nương Vinh Sủng Bất Suy _ Thước Thượng Tâm Đầu 【Hoàn Thành + Ngoại Truyện】(22) =====
“Tiệm phấn son trước đây của chúng ta tôi cũng đã bảo rút khỏi Thanh Châu rồi chuyển hết về huyện Hoài Thủy.”
Triệu Đình Phương vừa nói vừa tiếp lời: “Cô yên tâm đi, bọn trẻ đều vẫn ổn và hiện đang đi học ở nghĩa thục. Các chị em cũng đều siêng năng nên việc làm ăn sẽ sớm khôi phục lại thôi.”
Nguyễn Hàm Chương gật đầu và trong lòng cảm thấy an tâm vô cùng.
Cô cầm kéo cắt tỉa chậu hoa Trân Châu Nhụy nhỏ trên bàn rồi khẽ lên tiếng: “Giờ chỉ xem khi nào nhà họ Nguyễn muốn dồn tôi vào chỗ chết thôi.”
Một tiếng “rắc” vang lên rồi cành lá theo đó rơi xuống.
Hôm nay Bội Lan không có ở đây nên hai người vốn định nói thêm vài câu. Ai ngờ vừa nói đến đây thì bên ngoài Hồng Tụ đã bẩm báo: “Nương nương, Mạnh Tuyển thị cầu kiến.”
Nguyễn Hàm Chương nhìn Triệu Đình Phương một cái rồi cả hai cùng đứng dậy.
“Hôm khác tôi lại gọi cô đến.”
Nguyễn Hàm Chương bảo Thanh Đại đưa Triệu Đình Phương đến sảnh phụ nhận tiền thưởng trước để vừa vặn tránh mặt Mạnh Tuyển thị mới bước vào hậu điện.
“Sao muội muội lại đến đây?”
Nguyễn Hàm Chương đặc biệt đứng đợi ở trong sân. Vừa thấy Mạnh Tuyển thị thì cô lập tức đưa tay ra nắm lấy tay cô ấy: “Vẫn chưa chúc mừng muội muội đã được thị tẩm đấy.”
Lúc này ánh nắng rất đẹp và rực rỡ xuyên qua tán quế tứ quý trong sân rồi đổ dồn lên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Mạnh Tuyển thị.
Cây trâm hoa quế bằng bạch ngọc trên búi tóc tuy không quý giá nhưng lại vô cùng hợp lý để làm nổi bật lên vẻ dịu dàng.
So với lần gặp trước thì Mạnh Tuyển thị không có thay đổi gì nhiều.
Có điều hôm nay cô ấy mặc một bộ đồ mới màu tím nhạt khiến cô ấy trông càng thêm thanh tĩnh và tươi mới. Nhìn qua đúng là một thiếu nữ khuê các ôn nhu và đáng yêu.
“Nguyễn tỷ tỷ đừng trêu chọc muội nữa.”
Giọng của Mạnh Tuyển thị rất nhẹ và mềm mại như hương hoa quế ngọt ngào làm dịu lòng người.
Bội Lan nói không đúng, một người đáng yêu như Mạnh Tuyển thị thì đến Nguyễn Hàm Chương còn thích huống chi là Cảnh Hoa.
Ai nói đàn ông nhất định phải thích những mỹ nhân nảy nở quyến rũ? Kiểu người dịu dàng đáng yêu như thế này cũng rất được lòng người mà.
“Muội muội mau vào trong ngồi đi.”
Chờ sau khi đã an tọa trong phòng nhã, Nguyễn Hàm Chương vội vàng nói: “Thanh Đại, mau đi pha một ấm trà Long Tỉnh trước tiết Thanh Minh năm nay đi, ta muốn trò chuyện thật kỹ với muội muội.”
Trà Long Tỉnh trước tiết Thanh Minh là đồ ngự cống vừa mới gửi tới nên các phi tần có danh phận trong cung đều được chia. Nguyễn Hàm Chương vốn luôn hào phóng nên đồ ăn ngon hay đồ chơi đẹp cô đều trực tiếp đem ra dùng.
Mạnh Tuyển thị bên kia chắc cũng có nhưng vì cấp bậc của cô ấy thấp nên chỉ nhận được một lượng và vẫn luôn không nỡ mang ra uống.
Nghe vậy cô ấy vội vàng nói: “Không cần đâu tỷ tỷ, muội chỉ nói vài câu thôi.”
Nguyễn Hàm Chương vỗ nhẹ lên tay cô ấy rồi lại bảo người mang quýt Lĩnh Nam lên, sau đó mới cười nói với Mạnh Tuyển thị: “Sao hôm nay muội muội lại nhớ đến mà tìm ta thế? Có chuyện gì sao?”
Mạnh Tuyển thị mím môi rồi đôi tay vân vê chiếc khăn tay, trông cô ấy vẫn còn chút thấp thỏm.
“Đa tạ tỷ tỷ đã quan tâm đến muội,” Mạnh Tuyển thị cúi đầu, “Tỷ tỷ xuất thân danh môn và là lá ngọc cành vàng mà lại có thể quan tâm đến người khác như vậy thì muội thực sự cảm kích vô cùng.”
Trong cung này ai nấy đều là những người cực kỳ tinh tường.
Nguyễn Hàm Chương đã đặc biệt dặn dò các cô cô ở Chức Tạo cục là không được nói cho Mạnh Tuyển thị biết sự thật nhưng làm sao các cô cô ấy lại không nói cho được?
Ân tình này nhất định phải để cho Mạnh Tuyển thị biết rõ.
Nguyễn Hàm Chương nghe vậy liền thở dài: “Trước đó ta đã dặn đi dặn lại là không được nói cho muội vì sợ muội cả nghĩ, các cô cô thật là.”
Mạnh Tuyển thị vội vàng thanh minh: “Là muội cứ nhất quyết đòi hỏi nên không liên quan đến các cô cô đâu ạ.”
Nói đoạn cô ấy lại tiếp tục vân vê chiếc khăn tay.
“Tỷ tỷ, tỷ cũng biết tình cảnh gia đình muội rồi đấy, thực sự không có gì để báo đáp tỷ tỷ nên muội chỉ có thể tay không đến đây nói một câu cảm ơn.”
“Nếu không nhờ tỷ tỷ dặn Chức Tạo cục gấp rút may áo mới cho muội thì muội cũng chẳng biết phải diện kiến thánh thượng như thế nào nữa.”
Nói rồi Mạnh Tuyển thị bỗng đứng dậy và đôi mắt đỏ hoe định quỳ xuống trước mặt Nguyễn Hàm Chương.
“Đại ơn đại đức của tỷ tỷ, muội...”
Cô ấy còn chưa kịp cúi người xuống thì đã bị Nguyễn Hàm Chương nắm chặt lấy tay rồi cùng Hồng Tụ đỡ cô ấy đứng dậy.
“Muội muội tốt của ta, muội làm gì vậy?”
Nguyễn Hàm Chương cười nói: “Chúng ta cùng nhau nhập cung nên tình phận không giống người thường, đối với ta đó chỉ là chuyện tiện tay mà thôi.”
“Nếu muội thật sự muốn cảm ơn ta thì hãy hầu hạ Bệ hạ cho tốt, sau này thăng quan tiến chức thì đừng quên nâng đỡ ta là được rồi.”
“Làm sao có chuyện đó được chứ...”
Mạnh Tuyển thị đỏ bừng mặt: “Tỷ tỷ được ân sủng như vậy thì đâu cần muội phải nâng đỡ.”
Nguyễn Hàm Chương khẽ cười và không nói gì thêm.
Mạnh Tuyển thị lắc đầu: “Muội đâu dám để tỷ tỷ phải lo lắng cho muội khắp mọi nơi như vậy.”
Cô ấy nói rồi khựng lại một chút và hạ thấp giọng: “Hơn nữa Đức phi nương nương thực ra rất hiền hòa, muội chuyển đến cung Linh Tâm thì Đức phi nương nương cũng không bắt muội phải thỉnh an hằng ngày mà bảo muội cứ tự mình sống tốt cuộc sống của mình là được rồi.”
Nguyễn Hàm Chương chớp mắt một cái: “Đúng là không ngờ tới việc Đức phi nương nương lại chu đáo như vậy.”
Mạnh Tuyển thị gật đầu rồi nói tiếp: “Đức phi nương nương còn rất tiết kiệm, ngày thường không bao giờ bắt Ngự thiện phòng phải chuẩn bị sơn hào hải vị. Những món quý hiếm như tổ yến hay hải sâm thì nương nương đặc biệt dặn dò Ngự thiện phòng không được làm vì nói là muốn cầu phúc cho các tướng sĩ nơi biên ải.”
“Ồ?”
Nguyễn Hàm Chương trầm ngâm suy nghĩ.
“Xem ra Đức phi nương nương đúng là một người rất tốt.”
Mạnh Tuyển thị mím môi rồi hiếm khi nở một nụ cười: “Đức phi nương nương còn không thích hoa cỏ, muội nghe cung nữ quét dọn nói rằng lúc trước cung Linh Tâm cả điện trước điện sau đều trồng hoa ngọc lan nhưng sau khi Đức phi nương nương dời vào thì đã sai người chuyển đi hết và trong sân tuyệt đối không để lại một nhành hoa ngọn cỏ nào.”
“Đúng là một người dứt khoát.”
Nguyễn Hàm Chương trả lời đơn giản một câu nhưng lòng khẽ xao động vì đại khái đã có những suy đoán của riêng mình.
Cô ngước mắt nhìn Mạnh Tuyển thị và chân thành nói: “Muội muội, ta muốn nói vài lời tâm huyết.”
Mạnh Tuyển thị không tự chủ được mà ngồi thẳng người dậy.
“Tỷ tỷ cứ nói ạ.”
Nguyễn Hàm Chương vỗ nhẹ lên tay cô ấy: “Ta giúp muội không phải để lôi kéo bè phái với muội và cũng chẳng cần muội báo đáp, chỉ là chúng ta đơn độc vào cung và xa rời người thân nên đều không dễ dàng gì.”
“Nay muội đã được thị tẩm nên không chừng sau này sẽ được sủng ái tột cùng nhưng gia tộc phía sau không thể dựa dẫm được thì điều duy nhất có thể dựa vào chính là bản thân mình.”
Mạnh Tuyển thị nhìn Nguyễn Hàm Chương chăm chú và nhất thời không biết trả lời thế nào.
Ánh nắng len lỏi qua khung cửa sổ rồi chiếu lên đôi lông mày rạng rỡ và tinh tế của Nguyễn Hàm Chương.
Cô ăn mặc đơn giản và trên búi tóc cũng chỉ cài một chiếc bộ dao đính tua rua hình hoa hải đường đang khẽ đung đưa theo lời cô nói.
Đôi mắt phượng ấy sâu thẳm và sáng ngời với nét mây bay nơi đuôi mắt trông như muốn bay vút tận trời xanh.
Đẹp không gì sánh bằng.
Mạnh Tuyển thị thầm nghĩ trong lòng rằng trong đám phi tần khắp cung này thì người đẹp nhất không phải là Diêu Quý phi hay Từ Đức phi mà chính là Nguyễn Hàm Chương hiện giờ chỉ đang là Bảo lâm.
Cô ấy tin chắc rằng chỉ cần có thời gian thì Nguyễn Hàm Chương cũng có thể bước lên vị trí phi vị và hưởng vinh sủng cả đời.
Cô ấy bỗng nhiên cảm thấy rất tin tưởng Nguyễn Hàm Chương.
Nguyễn Hàm Chương không biết cô ấy đang nghĩ gì mà chỉ nghiêm túc căn dặn: “Có một số việc muội phải kiên định với lòng mình chứ đừng a dua theo đám đông và cũng đừng quá nóng vội.”
Cô khựng lại một chút rồi cuối cùng mới bảo: “Hãy đóng cửa lại mà sống tốt cuộc đời của mình, ngay cả chỗ của ta đây muội cũng nên ít qua lại thì hơn.”
Mạnh Tuyển thị nghĩ mãi không thông.
Nhưng cô ấy vẫn theo bản năng mà đáp: “Vâng.”
Chữ này vừa thốt ra thì Mạnh Tuyển thị khựng lại một chút rồi nói: “Tỷ tỷ là tài nữ vùng Thanh Châu và danh tiếng vang dội nên muội đều nghe theo tỷ.”
Nguyễn Hàm Chương nhìn cô ấy rồi từ từ mỉm cười.
Những gì có thể nói thì cô đã nói hết rồi, còn lại phải xem sau này thôi.
Đúng lúc này thì bên ngoài lại truyền đến giọng của Hồng Tụ: “Nương nương, Tiểu Liễu công công đến.”
Nguyễn Hàm Chương ngẩn ra một lúc rồi gật đầu với Mạnh Tuyển thị và đứng dậy đi ra ngoài.
Cô chỉ không nhìn thấy ánh mắt của Mạnh Tuyển thị đang nhìn theo phía sau mình.
Tiểu Liễu công công là đại đồ đệ của Lương Tam Thái nên ngày thường vốn ít nói nhưng dù sao cũng là một công công có máu mặt trong cung nên thấy người nào nói lời nấy là điều anh ấy nắm rõ như lòng bàn tay.
Ngay lúc này khi nhìn thấy Nguyễn Hàm Chương đi ra thì anh ấy lập tức tiến lên thỉnh an.
“Nguyễn nương nương, hôm nay trời nắng đẹp nên Bệ hạ mời cô cùng dạo chơi Ngự Hoa Viên.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)