Sức chịu đựng của anh theo thời gian đã hao tốn hầu như không còn, càng không chịu nổi mỗi ngày đều có thể sẽ ngoài ý muốn mà mất đi cô, cả trái tim như nung nấu trong chảo dầu, không bao giờ nguyện ý chỉ nhìn khuôn mặt cô mà không nghe được giọng nói dí dỏm của cô từ phía sau nhảy ra hô to “không được nhúc nhích, giơ tay lên”.
"Bác sĩ, vợ tôi có phải sắp tỉnh lại không?" Mục Lương Hòa đứng ở bên cạnh khó có thể bình tĩnh, kích động nắm tay bác sĩ chủ trị.
"Chúc mừng cậu."
Một câu chúc mừng này anh đã đợi không biết bao nhiêu ngày đêm, đã tiêu hao hết tâm huyết, Lương Nhu Hoa ở bên cạnh nghe thấy, nước mắt trực tiếp tí tách rơi xuống, bà gạt nước mắt như hạt châu vỗ vai con trai: "Thanh Ninh tỉnh rồi, rốt cuộc cũng tỉnh."
"Thanh Ninh, có phải em trách anh nên mới không muốn mở mắt ra?" Ngón tay thô ráp lướt qua khóe mắt cô, dừng lại ở đuôi mắt rồi không chịu dời đi, tham lam nhìn ánh mắt cô, kì vọng một giây kế tiếp có thể mở ra nhìn anh.
Có lẽ sự khẩn cầu của anh đã cảm động đến trời xanh, con ngươi vốn đang nhắm giờ chậm rãi mở ra, nước mắt chảy càng nhiều làm ướt gối đầu. Mục Lương Hòa trực tiếp cúi người ôm cô vào trong ngực, lại sợ đè lên vết thương trên ngực cô nên nhẹ nhàng buông xuống, ghé mặt vào gọi đi gọi lại tên cô.
Cuối cùng cũng tỉnh khỏi cơn ác mộng đáng sợ, Tạ Thanh Ninh chăm chú nhìn người đàn ông râu ria xồm xàm trước mặt, trong mắt vẫn cảm giác như là mình đang có ảo giác. Trí nhớ của cô vẫn còn dừng lại ở Tam Giác Vàng, đau đớn cùng tất cả giác quan dần dần biến mất, cô vẫn nghĩ đời này không bao giờ còn được nhìn thấy anh lần nữa, "Oa" một tiếng khóc lên.
Mục Lương Hòa thấy cô vợ nhỏ hu hu khóc to, tâm cũng thít chặt lại một cục, hốt hoảng lau nước mắt ướt cả lòng bàn tay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
