"Chỉ cần xuôi dòng qua hết cánh rừng này là đến rồi."
Mạnh Kiết Nhiên chẳng biết đã đứng phía sau từ khi nào, trên người đã thay bộ quần áo khác không còn vẻ nhếch nhác lúc ở trong rừng mưa nhiệt đới vừa rồi, mơ hồ có mấy phần khí khái vững vàng, chẳng lẽ hắn hoàn toàn chắc chắn có thể đem cô đi khỏi đây.
"Bên trong quá bức bối, tôi không muốn vào."
"Thanh Ninh, nghe lời, đi vào." Hắn không động thủ mà nháy mắt ra hiệu cho hai gã bên cạnh ép cô đi vào trong khoang.
Chợt khoang thuyền loáng một cái, bên ngoài truyền đến một hồi tiếng súng làm chấn động con thuyền. Thanh Ninh lập tức bị Mạnh Kiết Nhiên quăng vào trong khoang, một gã đàn ông vẫn kẹp một bên người cô giờ đã ngã trong vũng máu mắt trợn trắng. Thanh Ninh run lẩy bẩy, co cụm lại trong góc khoang, người của Mạnh Kiết Nhiên và những người bên ngoài không ngừng sống mái với nhau, không khí tràn ngập mùi máu tươi nhàn nhạt. Thanh Ninh muốn bò lại chỗ cửa xem có thấy Mục Lương Hòa có ở bên ngoài hay không lại bị Mạnh Kiết Nhiên lôi kéo đến khoang thuyền tận cùng bên trong, mở đáy thuyền ra rồi nhảy vào trong nước.
Xung quanh toàn là nước, Thanh Ninh không thể hô hấp, sau khi bị uống mấy ngụm nước thì người cứ thế chìm xuống, mũi miệng đều bị sặc không thể hít thở. Đang lúc cô cho là mình sẽ bị chết đuối thì chợt bị kéo lên khỏi mặt nước. Mạnh Kiết Nhiên để cô bên cạnh mà bơi, đã không còn nhìn thấy chiếc thuyền, Thanh Ninh nhận ra hắn đang dùng kế kim thiền thoát xác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
