Ăn bánh mì lại uống thêm nước vào, bỗng chốc cả người cảm thấy uể oải. Mấy ngày qua bị nhốt thời gian ngủ nghỉ rất ổn định, bữa nay bị lôi dậy sớm như vậy có chút không quen, buồn ngủ mà thần kinh luôn căng thẳng.
Xe đang chạy chợt sóc nảy, bị lún vào một vũng nước, Vệ Đông cố khởi động xe nhưng chỉ phát ra mấy tiếng “u…u…” rồi chịu chết, hắn nắm quyền lại đánh vào vô lăng một đấm.
"Chạy thẳng rồi quẹo trái."
Sau khi lên xe, Mạnh Kiết Nhiên giống như hoàn toàn biến thành người khác, toàn thân tỏa ra hơi thở sắc bén đầy lệ khí. Thanh Ninh nhìn xe của Vệ Đông vẫn luôn dẫn đầu quẹo trái vào một con đường mòn gập ghềnh khúc khuỷu, ngồi ở phía sau bị lắc lư muốn đem mấy thứ vừa ăn cho ra hết.
"Sao chúng ta lại đi đường này?" Tạ Thanh Ninh không hiểu Mạnh Kiết Nhiên có ý gì, chỉ thấy hắn móc ở bên hông ra khẩu súng lục nhỏ cầm trong tay, cảnh giác nhìn ngoài cửa xe "Thanh Ninh, hiện tại chúng ta đang ngồi trên một con thuyền, em ngoan ngoãn một chút nếu không anh cũng khó mà bảo đảm an toàn cho em." Hắn lại lấy từ trong túi ra một con dao gấp nhỏ đưa cho cô "Cầm lấy, đề phòng bất trắc."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


