Cửa rất nhanh được mở ra, một người đàn ông trung niên mang hòm thuốc tiến vào, rất cung kính chào một tiếng Mạnh tiên sinh sau đó quỳ trên đất, kiểm tra vết thương mắt cá chân cho Thanh Ninh. Sau đó không biết ông ta bôi cái gì mà đột nhiên từ chỗ đau truyền đến một trận đau nhức, Thanh Ninh muốn rụt chân nhưng đã bị ông ta đè lại. Không biết ông ta cùng Mạnh Kiết Nhiên nói gì, chỉ thấy hai cô gái vốn quỳ trên đất tiến lên giữ lấy chân cô, không để cho cô động đậy, người đàn ông trung niên lại lấy ra thứ gì đó xức lên chân cô rồi xoa bóp, Thanh Ninh bị đau đến nỗi trào cả nước mắt.
"Tốt lắm, đừng khóc, xong ngay đây."
"Ra ngoài, cút ra ngoài." Thanh Ninh hét lên cắt đứt câu nói, vớ lấy cái gối ném ra, cho đến khi mọi vật trong tầm tay đều bị cô ném hết mới thôi. Vệ Đông chạy tới cửa, tay cầm trên quả đấm cửa quét mắt nhìn cả phòng bừa bãi rồi đi ra. Mạnh Kiết Nhiên đứng giữa nhà, không rõ cảm xúc, làm như đang hết sức ẩn nhẫn. Thật ra Thanh Ninh cũng sợ, sợ chọc giận hắn lại làm ra chuyện điên cuồng gì nữa, nhưng chuyện đã đến bước này, còn có gì tệ hơn được nữa.
Mạnh Kiết Nhiên nhìn chằm chằm cô đến mấy phút đồng hồ, cuối cùng không nói một lời xoay người đi ra ngoài. Không bao lâu, hai cô gái trẻ đi vào dọn dẹp phòng, hình như là biết cô khó chịu nên cũng không dám nói chuyện lớn tiếng, lại không dám nhìn Thanh Ninh, giống như cô là quái thú, sẽ ăn thịt người.
. . . . . . . . . . . .
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


