Tạ Thanh Ninh nắm trong tay lá thư mỏng nhưng không hề mở ra, hồi tưởng lại những lời Vệ Đông nói, hắn cuối cùng vẫn tự mua dây buộc mình, tất cả mọi điều ở trước sự tử vong đều trở thành mây khói, cô oán hận hắn đã lấy mất tự do và liên hệ với bên ngoài trong thời gian bị giam lỏng.
Thanh Ninh đem lá thư để vào ngăn kéo, lại chui vào trong chăn hòng tìm thêm một giấc ngủ ngon, không muốn nghĩ đến mấy thứ lung tung phiền hà kia nữa.
Lúc Mục Lương Hòa tan làm vào bệnh viện, anh đứng bên ngoài một lúc lâu mới đẩy cửa đi vào, bên trong rèm cửa sổ không kéo ra, trong phòng cũng không mở đèn, cùng bóng đêm bên ngoài hòa làm một thể.
Anh biết hôm nay ai đã tới, mặc dù từ sau khi tỉnh lại Thanh Ninh chưa hề hỏi một câu về tin tức của người kia, nhưng trong lòng ít nhiều đều có nghĩ tới .
"Thanh Ninh, dậy đi, anh biết em đang giả bộ ngủ."
"Ở thêm vài ngày, Chủ nhật chúng ta xuất viện."
"Còn những mấy ngày nữa, em muốn ngày mai xuất viện cơ." Cô vợ nhỏ bắt đầu làm nũng giống như con mèo nhỏ giương oai nghịch ngợm, tim Mục Lương Hòa mềm nhũn nhưng khi nói ra vẫn kiên định.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
