Thanh Ninh cảm thấy chỉ giãy giụa vô ích, cô sắp bị cảm giác hư không hành hạ đến điên rồi, càng kẹp chặt chân hơn nữa, níu lấy cổ áo anh la lối om sòm: "Thủ trưởng, anh ~~ mau ra đi.
"Ừ, như vậy được không?" Anh rút nửa ngón trỏ ra ngoài, còn một nửa vẫn ở bên trong vách ngăn chật hẹp hưởng thụ, ngón tay miết miết bên ngoài hoa tâm, rõ ràng là muốn làm tan rã một chút xíu lý trí còn lại của cô.
"Khó chịu, thủ trưởng, anh ra ngoài mau ~~"
Cô sắp bị hành hạ điên rồi, liều mạng cắn một cái lên bả vai anh, Mục Lương Hòa rên lên một tiếng quả nhiên cũng rút ra, nhưng bàn tay vẫn không bỏ qua mà ở bên ngoài sờ soạng một hồi làm cho cô càng trở nên ẩm ướt, sau đó đem ngón trỏ dính đầy dịch rê lên trên bụng cô rồi im không còn động tác nào khác nữa.
Thanh Ninh không ngờ đêm nay Mục Lương Hoà lại dễ dàng tha cô như vậy nên hơi kinh ngạc. Thân thể bắt đầu động tình, luồng sóng tình cuồn cuộn dâng lên như dời sông lấp biển, mãi một lúc sau mới lắng xuống. Cô tựa vào lồng ngực của anh, nghe trống ngực như sấm bên trong, đợi đến khi nhịp tim trở lại bình thường mới dí dỏm chọt chọt ngực anh, nhéo lấy đầu v* nhỏ kéo ra ngoài trêu: "Thủ trưởng, pháo hư hả!"
"Thanh Ninh, có hư hay không bây giờ sẽ chứng minh cho em thấy nhé?"
Tay của anh làm như lại muốn đi xuống, Thanh Ninh sợ hết hồn vội đè lại: "Đừng, đừng, thủ trưởng, em biết rõ pháo của anh là tiên tiến nhất rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


