Mạnh Kiết Nhiên nghiêng đầu, con ngươi đen nhánh nửa hí rơi vào người con gái mặc đồ công sở ngoài cửa, đồ công sở màu trắng đoan trang mang theo hoạt bát cùng hấp dẫn, hắn đẩy ra cô gái mời rượu bên cạnh đứng lên bước đi ra ngoài.
Kỳ Tuấn mỉm cười, lịch sự nhắc cô đầu tóc không chỉnh tề, Thanh Ninh nói tiếng cám ơn, muốn đi về, cửa phòng bên cạnh chợt mở rộng ra, cô và Kỳ Tuấn theo bản năng nhìn sang.
Gương mặt tuấn tú của Kỳ Tuấn vẫn bình đạm như cũ, nhìn không ra vui giận : "Thì ra là Mạnh tổng, Kỳ Tuấn tiếp đãi không chu đáo rồi."
"Thì ra là như vậy, lúc hai người kết hôn Kỳ Tuấn nhất định muốn được uống một ly rượu mừng ."
"Vô cùng hoan nghênh, là vinh hạnh của tôi và Thanh Ninh.
Mạnh Kiết nhiên rất tự nhiên biểu hiện khí độ phong nhã khi nói chuyện làm Thanh Ninh rất tức giận chỉ muốn đá cho một cái, đợi đến khi Kỳ Tuấn tìm lý do bỏ đi rồi cô lập tức tránh khỏi kìm kẹp của hắn.
" Mạnh Kiết Nhiên, anh như vậy là có ý gì?"
"Thanh Ninh, chớ hô to gọi nhỏ nữa, chúng ta đã lâu không gặp mặt rồi phải cùng hàn huyên ra trò mới được." Cửa phòng bên cạnh lần nữa mở ra, một người đàn ông mặc tây trang thẳng thớm bước ra nhìn thấy hai người, lại nhanh chóng cúi đầu đóng cửa quay vào, nếu như cô không nhìn lầm, người kia là Vệ Đông, trợ thủ đắc lực của hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


