Nói thế nhưng Thanh Ninh vẫn không đi làm mặc dù mẹ chồng đã mời y tá đến trông, Mục Lương Hòa chỉ nằm viện mấy ngày rồi trở về đại viện quân nhân điều dưỡng. Buổi chiều hôm xuất viện, trong phòng bệnh có rất nhiều chiến hữu của anh tới, trái cây để đầy phòng bệnh, Thanh Ninh phải đem bớt cho y tá.
"Thanh Ninh, đừng lo dọn nữa, lại đây nghỉ một lát."
Thanh Ninh kinh ngạc "A" một tiếng, Mục Lương Hòa rất ít khi dùng ngôn ngữ để trao đổi với cô, anh thích dùng hành động hơn. Cô vẫn đi tới ngooiff bên mép giường điều chỉnh tư thế chỉnh tề đối diện với anh.
"Thủ trưởng, anh chọn đề tài đi, em thích tám chuyện nhiều chuyện."
Mục Lương Hòa đưa tay sửa lại cổ áo xốc xếch của cô, sau đó vén mấy sợi tóc rối bên tai, cầm lên điện thoại di động bên cạnh để cho cô nhìn dãy số hiển thị trên đó.
Dãy số này cô đã quá quen thuộc, ngoài kinh ngạc chính là tức giận, đúng, cô cảm thấy rất phẫn nộ, trong lòng đã nhóm lên ngọn lửa: "Ông ấy nói gì?"
Mục Lương Hòa đặt lại di động lên tủ đầu giường, vẻ mặt bình thản: "Đợi qua một thời gian nữa chúng ta đến thăm, dù sao hiện giờ cũng đã kết hôn, về tình về lý cũng nên đi gặp một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


