So với bọn họ, mấy người phụ nữ trung niên đi sau cùng, lời nói còn chua ngoa hơn.
“Đúng đúng, nói có lý, Tiểu Tống à, cô không thể lúc nào cũng ức hiếp chồng mình như vậy được. Lỡ như chọc giận người ta, một đấm giáng xuống người cô, e là phải đưa thẳng vào bệnh viện đấy.”
“Hai người định khi nào sinh con đây, kết hôn cũng được một thời gian rồi, sinh con sớm một chút. Ít nhất cô cũng đỡ vất vả, biết đâu Văn Phong còn đối xử tốt với cô hơn một chút, nể mặt con cái hai người cũng không cần ngày nào cũng cãi nhau đánh nhau nữa...”
“Con bé này, nghe lời khuyên của chúng tôi đi, chúng tôi đều là người từng trải, nghe lời chúng tôi thì sẽ không sai đâu. Bây giờ không sinh con, sau này cuộc sống cũng sẽ khó khăn hơn nhiều. Cứ như Vương Hoa Hoa nhà bên cạnh ấy, lấy được chồng là quân nhân, mỗi tháng đều được nhận không ít tiền, nhưng cứ hay cãi nhau với chồng, mấy hôm trước hai vợ chồng đánh nhau. Chồng nó bị kỷ luật, vợ thì nhập viện, đến giờ vẫn chưa đi lại được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)